Trên thực đơn của Tiệm cơm Nam Lai bổ sung hai món mới.
Mì cá ba sợi và Tôm giã sốt vàng.
Mì cá ba sợi và Ba lát tôm giã là hai món cùng loại, cách tương tự, nguyên liệu cũng khác mấy, chỉ là măng, nấm hương và giăm bông đổi từ cắt lát thành cắt sợi.
TBC
Tôm giã sốt vàng thì vị chua cay. Trong bát nước dùng vàng óng nổi lên những miếng tôm giã tay trắng hồng uốn cong nhẹ, cộng thêm hương chua thơm nức mũi, chỉ cần ngửi một là thể ăn.
Hôm nay, đến Tiệm cơm Nam Lai, Ông Kiều chun mũi ngửi ngửi: "Ê, mùi đậm đà đấy, là canh chua đỏ canh chua vàng?"
Lập tức khách nhiệt tình đáp: "Là canh vàng, vị đặc biệt luôn, chua cay kích thích vị giác. Cháu vốn hứng ăn mà bạn gái kéo đến ăn cơm, mới húp một miếng nước canh là tỉnh hẳn, bụng đói cồn cào!"
Lúc Ông Kiều thực đơn, cũng tươi: "Vậy là phúc , hóa là Tôm giã sốt vàng, món tốn công lắm, bà chủ ."
Ông Kiều vốn lui tới Tiệm cơm Nam Lai, hiểu Nam Đồ, mấy món ăn phiền phức tốn công như thế , mấy ngày là rút khỏi thực đơn.
Ăn một là ít một .
Giống như món Canh bí đao hấp cua sư mấy hôm , ông chỉ du lịch một chuyến, đến một tuần về lỡ mất . Cua sư khó mua, món chỉ bán đúng ba ngày ngắn ngủi biến mất như giấc mộng. Ông Kiều chỉ còn mấy khách quen trong tiệm kể về vị tinh túy của nước canh cua, thèm nhỏ dãi tiếc hùi hụi, hận thể tự bắt mấy thùng cua sư về nhờ Nam Đồ nấu nữa.
Vậy hôm nay ông nên ăn món nào đây? Ông Kiều chỉ trách dày còn như xưa, chứ hai món thì ông ăn cả hai cũng chẳng thành vấn đề.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-com-lien-gioi/chuong-429.html.]
Đắn đo hồi lâu, ông vẫn quyết định gọi Tôm giã sốt vàng, kèm một đĩa rau muống xào tỏi và một bát cơm trắng.
Mì cá ba sợi thể để , còn hương thơm chua cay từ canh vàng đang bay lượn xung quanh, ông chịu nổi dù chỉ một phút nữa.
Khi đĩa Tôm giã sốt vàng bưng lên, quả nhiên là màu vàng óng, nước dùng sánh đặc mà trong veo.
Vừa định vui vẻ gắp đũa, thì phá hứng. Đi ngang qua bàn Ông Kiều, đó liếc thì thào với bạn : "Nước canh màu , bỏ gì đấy chứ?"
Ông Kiều lập tức đặt đũa xuống: "Cậu trai trẻ chắc là từng ăn món canh vàng t.ử tế nào nhỉ, mà cứ nghi thần nghi quỷ thế?"
Người đó thật sự hiểu: " chỉ thấy màu vàng trông bình thường thôi mà."
Ông Kiều vội phản bác, tiên ông dùng muỗng múc nửa thìa nước canh, đưa lên miệng nhấp vài ngụm, thích đến mức mắt cũng híp .
Ông chậm rãi : "Canh vàng ba cái : chua, cay, ngọt. Chua là từ ớt ngâm, ớt tiêu nhỏ lên men, vị chua thanh mát kéo dài. Cay là dùng ớt l.ồ.ng đèn vàng, loại ớt đặc biệt, trong cay còn xen lẫn hương trái cây, nấu món gì cũng cay mà gắt."
Mọi đều say mê lắng ông giảng giải, sớm quên mất đầu tiên nghi ngờ màu của canh vàng, liền hỏi tiếp: "Thế còn ngọt thì ?"
Ông Kiều: "Ngọt dĩ nhiên là hương nền của nước canh chua . Nước canh chuẩn ninh từ xương heo tươi, hầm nhỏ lửa thật lâu, thịt và mỡ bám xương đều tan nước, tạo nên hương vị đậm đà thanh ngọt. Chỉ cần dùng nước canh để nhúng rau xanh thôi cũng thấy thơm vị thịt."
"Ông già chắc là của quán đấy. Nói lắm như mà vẫn vì canh màu vàng. Chỉ một ớt l.ồ.ng đèn vàng thì đủ cả tô canh vàng ch.óe thế ? tin." Người lên tiếng chất vấn , giọng đầy ý đồ hướng dư luận sang chuyện "canh bỏ chất phụ gia".