Lúc thị trấn cổ , cô còn cảm thấy âm u kỳ quái nữa, cảm giác lạc điệu khắp nơi cũng tan biến, Nam Đồ mới nảy ý định lấy cây trâm bạch ngọc Triệu cô nương đưa để ngoài dạo một vòng.
Nếu là , thì chẳng khác nào chơi nhà ma, mà còn là kiểu nhà ma ngoài trời siêu khủng, NPC chẳng cần tương tác với du khách cũng đủ dọa .
Khi Nam Đồ còn đang nghĩ những chuyện , Triệu cô nương thì đang ngẩn chiếc bánh gạo trong tay: "Không mùi vị ."
Nam Đồ thấy lạ: "Vậy đúng là vị gì?"
Triệu cô nương mơ hồ: "À, ."
Ánh mắt nàng trống rỗng, giống như bản nàng , thấy nơi đến cũng chẳng nơi về. Nam Đồ từng Vô Cực trưởng lão , Triệu cô nương chỉ là một linh hồn thiên địa nuôi dưỡng, chút dáng vẻ giống đều là học từ trong thoại bản, nên nàng mới kỳ quái như .
Nam Đồ luôn cảm thấy, chính khoảnh khắc đó, Triệu cô nương đang cố nắm bắt một điều gì đó.
"Không ngon." Triệu cô nương thất bại, nhưng gương mặt nhanh ch.óng về nét hồn nhiên trong trẻo: "Ở quán cô món gì ngon , giống như , bánh trôi mè đen ?"
Nếu thật sự cánh gà siêu cay địa ngục tác dụng như các tu sĩ tưởng tượng, Nam Đồ thật sự đưa cho Triệu cô nương một miếng, xem tác dụng .
Cô thu ánh mắt dò xét, dịu giọng hỏi: "Cá nấu dưa chua thì ?"
Triệu cô nương: "Được đó!"
Khi ăn Triệu cô nương động đũa cũng chẳng mở miệng, điều đây là một lợi thế, đó là ăn mà chẳng ảnh hưởng gì đến việc bình luận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-com-lien-gioi/chuong-400.html.]
"Wow lát cá mỏng mềm quá, mềm như đậu hũ luôn á."
"Thứ tròn tròn vị lạ... ăn thêm một viên nữa, cũng lắm." Đó là cả tép tỏi chiên qua dầu nóng, dùng để tăng mùi thơm, khuyến khích ăn, nhưng cũng ăn .
"Cái món là gì , chua chua cay cay? Không giống món nào hết?" Xem cô nàng từng ăn dưa chua. Nam Đồ xác nhận thêm một điều nữa.
Chờ Triệu cô nương ăn xong, trả tiền rời , Seaver kéo Nam Đồ , lặp bộ lời Triệu cô nương từ lúc tiệm đến khi , dùng ánh mắt mong chờ như đang chờ khen ngợi mà Nam Đồ.
Đây là phương pháp học ngôn ngữ mới mà mới áp dụng gần đây – học thuộc lòng. Dù là cách cũ nhưng hiệu quả, với những câu dài hiểu nổi, Seaver vẫn thể lặp chính xác cả ngữ điệu. Sau khi Nam Đồ giải thích cấu trúc và nghĩa câu, thể nắm tương đối.
Dùng lời của thì là: "Ma pháp long ngữ cũng là những âm tiết tối nghĩa liên quan gì đến , còn dài hơn mấy câu nữa, nhưng dễ nhớ."
Nam Đồ: "Anh học nhanh thật, nhưng học là bình luận món ăn, em kiếm ít tài liệu học khác cho mới ."
Seaver theo sự sắp xếp của Nam Đồ, nghĩ tới điều gì mà đột nhiên hỏi: "Lần Triệu cô nương đến, thể hỏi cô vài câu ?"
Giờ giao tiếp với Triệu cô nương thì nhờ Nam Đồ phiên dịch.
TBC
"Anh chuyện gì hỏi cô ?" Nam Đồ cảm thấy lạ, một bên là linh hồn yêu quái của thế giới tu chân, một bên là ngân long đến từ thế giới ma pháp, cùng hệ.
"Anh , thế nào để biến vảy rồng thành thứ như thế ?" Trên mặt Seaver hiện lên vẻ nghi hoặc, vảy rồng là một chất liệu cứng, độ dẻo để biến hình, tuy cũng sử dụng như một loại nguyên liệu ma pháp quý giá, nhưng cách dùng phổ biến nhất vẫn là nghiền thành bột. Như Triệu cô nương đem vảy rồng thành một phần của chiếc gương, với Seaver mà thì vô cùng mới lạ.
Phải , Triệu cô nương còn luyện khí nữa. Càng kỳ lạ hơn. Một ý tưởng dần dần hình thành trong đầu Nam Đồ, cô lập tức đồng ý: "Không vấn đề, để em ít điểm tâm mời cô đến tiệm ăn thử, tiện thể chúng hỏi luôn chuyện vảy rồng."