Những cánh én báo xuân bay lượn dập dìu, thời tiết ấm lên từng ngày.
Khi xuân đến hoa nở, tâm trạng con dường như cũng theo cỏ cây mà đ.â.m chồi nảy lộc. Có những ý niệm chôn giấu sâu trong lòng, cũng theo lớp đất tan băng mà trồi lên mặt đất.
Ninh Chiêu tìm đến Nam Đồ: "Bà chủ, chuyện bàn với cô."
Nam Đồ lập tức dừng tay, chờ tiếp.
Ninh Chiêu im lặng một lúc, như thể mở lời thế nào, hồi lâu mới khó khăn thốt : " xin nghỉ việc."
Nam Đồ hỏi: "Anh gặp khó khăn gì ? Hay điều gì thích nghi ?"
Ninh Chiêu vẫn luôn thể hiện xuất sắc ở Tiệm cơm Nam Lai, tuy ít nhưng nhiều việc. Nhất là khi Nam Đồ mua robot ở thế giới Tinh tế, Ninh Chiêu giúp cô chia sẻ ít công việc. Tiệm cơm vận hành đến giờ, Ninh Chiêu cũng là một trong những nhân viên kỳ cựu của Tiệm cơm Nam Lai, đột ngột rời ?
"Ở đây , nhưng cuộc sống thế thuộc về . Cả đời lẽ định sẵn là sống cùng cát vàng, đổ hết giọt m.á.u cuối cùng trong những trận chiến với dị thú." Ninh Chiêu tự giễu.
Trong thời gian ở Tiệm cơm Nam Lai, lẽ vì tâm trạng thả lỏng, dinh dưỡng đầy đủ, còn sống lênh đênh như lính đ.á.n.h thuê, nên Ninh Chiêu cảm thấy những vết thương âm ỉ hồi phục đôi chút.
Những của các đồng đội từng chăm sóc cũng giới thiệu đến việc tại Tiệm cơm Nam Lai, thu nhập định, còn cần chu cấp nữa. Nam Đồ mua robot bếp đa năng, sự của cũng ảnh hưởng quá lớn đến tiệm cơm.
Khi những điều trăn trở lượt tan biến, Ninh Chiêu nảy sinh ý định về lính đ.á.n.h thuê.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-com-lien-gioi/chuong-372.html.]
"Lúc khó khăn nhất, chính Tiệm cơm Nam Lai cho một chỗ nương , ơn. Những ngày ở đây là quãng thời gian yên bình và nhẹ nhõm nhất trong đời . dị thú vẫn đang hoành hành, tiếp tục đe dọa đến sự an của Thiên Lăng Thành, thể ngơ."
Nam Đồ bình tĩnh Ninh Chiêu, hề ngạc nhiên khi suy nghĩ đó.
Càng mở khóa nhiều thế giới hơn, trong lòng Nam Đồ càng dâng lên một ý niệm rõ ràng: Tiệm cơm Nam Lai chắc sẽ duy trì mãi, nhân viên cũng chắc sẽ ở suốt đời.
Gặp gỡ chỉ là ngẫu nhiên, chia ly mới là lẽ thường.
Mọi đều là khách qua đường trong cuộc đời .
Thật thời gian dài tiếp xúc, Nam Đồ cũng mơ hồ cảm nhận sự mong đợi của Ninh Chiêu với cuộc sống lính đ.á.n.h thuê. Có lẽ những sinh là để hướng về mạo hiểm và thử thách, huống hồ giữa Ninh Chiêu và dị thú còn mối thù sâu như biển.
Anh , những đồng đội thể giao phó sinh mạng mới chính là của . Nếu thì bao năm qua, Ninh Chiêu chẳng xem nhà của đồng đội là trách nhiệm của . Đồng đội c.h.ế.t vì dị thú, thể bỏ qua .
TBC
"Tiếp theo định gì?" Nam Đồ hỏi.
Ninh Chiêu nghĩ kỹ: "Trong thời gian ở tiệm cơm cũng tích góp ít tiền, thuê vài , đến nơi... năm xưa hy sinh, thử xem thể tìm hài cốt của họ để đưa về Thiên Lăng Thành chôn cất."
Năm đó thú triều sắp ập đến, khắp nơi rối loạn, bản cũng thương nặng, kịp thu nhặt hài cốt của đồng đội, chỉ thể miễn cưỡng cõng một đồng đội trọng thương chạy về tuyến đường mà lính đ.á.n.h thuê qua để cầu cứu. Sa mạc nổi tiếng là biến hóa khôn lường, chỉ trong một đêm, cồn cát thể từ cao v.út biến thành thấp lè tè, từ bằng phẳng thành dốc . Sự đổi đó khiến việc xác định vị trí đội ngũ từng tập kích càng thêm khó khăn.