Quán Cơm Liên Giới - Chương 192

Cập nhật lúc: 2025-12-27 00:38:57
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4AtVhx646d

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chu Lộ cũng mất hứng, chỉ là thấy lạ: "Tụi tới sớm thế mà vịt chỉ còn hai con? Nhỡ cố tình gài mấy tâm lý như , bàn bên đều là diễn viên thì ?"

Vệ Tiếu Nghiên đến run cả : "Nhiều phối hợp diễn như , chỉ để bán một con vịt thôi ?"

Chu Lộ xong cũng thấy vẻ nghĩ nhiều , nhưng vẫn cứng miệng: "Tớ chỉ thấy vịt vốn chẳng ngon gì, e là sắp thất vọng thôi."

Dĩ nhiên Chu Lộ từng ăn vịt ít , nhưng trải nghiệm bình thường, nào khiến cô kinh ngạc. Đặc biệt gần nhất, cô đến một nhà hàng chuyên vịt , là thương hiệu lâu đời truyền thừa trăm năm, nghĩ rằng chuyên một món sẽ càng chuyên nghiệp.

Không ngờ lúc món vịt thái lát mang , chỉ còn âm ấm. Ăn qua loa vài miếng, vịt nguội ngắt, mỡ đông , miệng cảm giác như dính họng. Tệ hơn nữa là, mỡ giữa da và thịt thì nhiều mà thịt mềm, do nguội do chất lượng vịt, trong thịt còn mùi tanh nhè nhẹ đặc trưng của vịt.

Bao nhiêu kỳ vọng của Chu Lộ dành cho món vịt đều tan thành mây khói, cô còn cố gắng nhờ bếp hâm , điều chỉnh nước chấm, phối thêm đồ ăn kèm để cải thiện hương vị, nhưng tiếc rằng vẫn che lấp nổi khuyết điểm của chính món vịt. Hôm đó lòng cô lạnh còn hơn cả đĩa vịt bàn.

TBC

Giờ thấy Vệ Tiếu Nghiên gọi vịt ở Tiệm cơm Nam Lai, mà món vịt chỉ là một trong nhiều món ở đây, thật sự sợ "vồ hụt" ?

Trong lúc Chu Lộ còn đầy một bụng lo lắng, nhân viên phục vụ bưng món vịt đến bàn họ với bước chân thoăn thoắt, mùi thơm lan tỏa khắp lối . Mùi thơm đậm đà nồng nhiệt của thịt khiến khó cưỡng , khách dọc đường đều tò mò hỏi: "Món gì thế?"

Nhân viên phục vụ lớn tiếng trả lời để cùng , tiện thể mang đến một tin khiến ai nấy đều tiếc rẻ: "Món chủ đạo của quán là vịt Nam Ký, hôm nay bán hết!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-com-lien-gioi/chuong-192.html.]

Trong ánh mắt đầy ghen tị của , đĩa vịt đặt ngay mặt Chu Lộ và Vệ Tiếu Nghiên.

Vệ Tiếu Nghiên thấy thật hãnh diện: "Tớ con vịt cuối cùng nhất định là của chúng mà!"

Nói đến hương thơm, tất nhiên là ở gần hơn sẽ ngửi rõ hơn. Trong làn hương , mùi thơm đặc trưng của thịt vịt, hoà quyện thêm chút khói nhẹ từ than gỗ quả chín thịt vịt hấp thụ khi nướng chậm, khiến kìm mà hít sâu một .

Chu Lộ cầm đũa lên, vì từng bóng ma tâm lý với món vịt nguội, lúc cô chỉ một ý nghĩ: tranh thủ ăn lúc còn nóng!

Gắp một miếng cho miệng, khi răng chạm lớp da vịt giòn rụm, âm thanh rắc rắc mảnh mai nhưng đầy mê hoặc lập tức khiến Chu Lộ bừng tỉnh. Lớp da mỏng như giấy vỡ vụn giữa kẽ răng, thịt vịt mềm mọng ngập nước hiện , độ mềm mịn khó tả, cảm giác như từng sợi thịt đều thấm đẫm hương vị đậm đà.

Mới ăn một miếng thôi, Chu Lộ vịt Nam Ký chinh phục. Cô xưa nay chẳng ngại thừa nhận "ngon thiệt!", lập tức ngay nhầm.

"Ngon quá mất! Tiếu Nghiên, nếu , hôm nay tớ chắc chắn bỏ lỡ món vịt ngon thế . Cậu đúng là ân nhân của tớ!"

Vệ Tiếu Nghiên đang cầm một cái đùi vịt gặm, ăn đến đỏ bừng cả mặt, liền : "Tớ mà, giới thiệu đáng tin lắm, bà tớ bảo ở đây món nào cũng ngon."

 

Loading...