Nghĩ tới đây, Nam Đồ xác nhận : "Tiệm cơm bây giờ của là ông nội mua từ nhà đấy chứ?"
Miệng Triệu Dục Kỳ đỏ bừng vì cay, ăn hít hà: "Không , ngược , là ông nội mua mặt bằng , ba mới mua theo ."
Ba của Triệu Dục Kỳ Nam Nguyên Hải khi đó định tiếp tục mở tiệm cơm, tiệm ăn mở ở thì mặt bằng bên cạnh cũng tăng giá, ông Triệu mua cũng coi như đầu tư.
Chỉ là đó Tiệm cơm Nam Lai thể mở , dĩ nhiên kéo theo khu vực xung quanh cùng phát triển, nhưng ông Triệu cũng chẳng lấy tiếc, dù thì nhà họ vẫn giàu, thiếu khoản đó.
Nghe xong, Nam Đồ trầm ngâm suy nghĩ.
Hai chuyện ôn chuyện cũ, Triệu Dục Kỳ từ lúc nào ăn hết sạch một đĩa bò xào lạnh cay, miệng cay đến sưng đỏ vẫn thấy , Nam Đồ cho ăn nữa còn phản đối: "Chút bò đó mà ăn no ? Hồi đó ..."
Nam Đồ nhanh ch.óng cắt lời: "Giờ cũng bốn giờ , lát nữa bận thì lo cho . Nhìn ăn bò như thế thì chắc đói nữa , khỏi ở ăn tối nhé."
Triệu Dục Kỳ thò đầu quanh: "Vậy gói cho chút bò , lấy năm cân. Ba cũng thích món lắm, nếu mở Tiệm cơm Nam Lai họ nhất định sẽ vui lắm."
Đem ba lá chắn, Triệu Dục Kỳ mới mua ba cân bò xào lạnh cay.
" chuẩn nhiều , ăn thì báo ." Món bò vốn dĩ định cho lên thực đơn, chỉ là sản phẩm phụ do Nam Đồ mua nhiều thịt bò quá.
"Ơ? Trong cái hũ là gì ?"
Nam Đồ theo ánh mắt : "Sốt thịt bò hạt thông." Là món cô chuẩn cho lính đ.á.n.h thuê.
Mắt Triệu Dục Kỳ sáng rực lên: "Nhiều quá , Nam Đồ."
Nam Đồ lấy hai hũ đặt mặt : "Không bán , thời hạn sử dụng ngắn, hai hũ là đủ ăn ."
"Nhiều hơn thì còn đem tặng khác ." Triệu Dục Kỳ mạnh miệng .
TBC
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-com-lien-gioi/chuong-128.html.]
Nam Đồ đùa : "Đây là sản phẩm ba , dám đem tặng, dám bán cho nữa luôn đó!"
"Ai gọi nước sốt là sản phẩm ba chứ? Nói cho , vì quan hệ thì còn nỡ tặng !"
Sau một hồi mặc cả, cuối cùng Triệu Dục Kỳ hài lòng rời khỏi quán với ba cân bò xào lạnh cay vị ngọt cay và ba hũ sốt thịt bò hạt thông.
Hắn còn sợ quán của Nam Đồ ăn , hỏi hệ thống thành viên đặt cọc , thể gửi mười ngàn, đến ăn dần.
"Không mấy trò màu mè đó." Nam Đồ thấu tâm tư của , đẩy cửa: "Cậu yên tâm, tiệm ăn lắm, đến cũng xếp hàng, ưu tiên gì nhé."
Lúc Triệu Dục Kỳ mới yên tâm.
Triệu Dục Kỳ về đến nhà ba , thấy ba đang xách ấm nước to tưới rau.
Bãi cỏ trong sân biệt thự ba nhổ sạch từ lâu, giờ trồng đầy dưa leo, cà chua, đậu que, ba ngày nào cũng qua trong vườn, quý hơn cả con ruột.
Vừa thấy bóng ba , Triệu Dục Kỳ lập tức chuyện lớn, cái cuốc vườn ba nhờ mua quên mất tiêu.
Nghĩ một lát, Triệu Dục Kỳ quyết định tay , hét toáng lên: "Ba! Ba ăn bò xào lạnh cay ?"
Ba thò đầu khỏi giàn dưa leo: "Bò gì cơ?"
Triệu Dục Kỳ xách túi tới, đưa cho ba một miếng nếm thử.
Ba Triệu con trai, cảm thấy hình như gì đó, nhưng nhớ . Ông nhai miếng bò trong miệng, đầu lưỡi lập tức bùng lên một cơn bão với vị cay tê của ớt và hoa tiêu, cay mà thơm, nhai kỹ thấy thịt bò khô thơm, dai mà cứng.
Chỉ một miếng bò nhỏ , mà ba nhai mãi chịu nuốt, cảm thấy càng nhai càng ngon. Đợi ông nuốt xong, mới phát hiện tay con trai đang cầm cả một túi lớn bò xào lạnh cay, ăn hết bên trái đến bên , ăn đến là say mê, ông giận dữ đá m.ô.n.g con trai: "Thằng nhóc , mua nhiều mà chỉ cho ba ăn một miếng bé tẹo!"