A Vạn gác chân chữ ngũ, dùng ánh mắt giễu cợt quét một vòng Hồng Lan Chi: "Chưa nghĩ , để xem ."
Hỏi hỏi , cả nhóm chẳng ai gọi món, đều cần suy nghĩ. Hễ Hồng Lan Chi , bọn chúng ồn ào, tiếng sang sảng cực kỳ chói tai, ý đồ .
Hồng Lan Chi nhắc nhở thì chúng hạ giọng xuống một chút, đến khi bà sang khu vực khác thì đấy, cứ như cố tình trêu bà bà như chong chóng.
Sau vài như , bọn chúng bắt đầu tỏ thái độ khó chịu, còn buông lời: "Bác gái, chẳng lẽ quán mấy cho khách chuyện ?"
"Chà chà, bá đạo ghê ha."
"Chúng là khách, con bác, ơn đừng lải nhải nữa, phiền c.h.ế.t !"
"Ý gì đây? Tính gây sự hả?" Tân Hoan thấy cảnh đó liền nổi giận, xắn tay áo định xông tới, với đám thanh niên tay chân như cọng rơm thế , một cô thể xử ba tên.
"Chờ ." Hồng Lan Chi vội kéo Tân Hoan : "Bọn chúng đang cố tình chọc giận cháu, ? Nhân viên phục vụ mà đ.á.n.h khách thì quán còn buôn bán gì nữa?"
"Vậy cháu ?" Tân Hoan tức nghẹn, phận của bọn họ quả thật khó xử, hạ giọng thì chẳng gì , mạnh tay thành tiệm lớn bắt nạt khách, ảnh hưởng tới danh tiếng của Tiệm cơm Nam Lai.
Chỉ trong chốc lát, mấy vị khách bỏ dở bữa mà rời , kể đến những bước thấy cảnh tượng đó lặng lẽ đầu .
TBC
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-com-lien-gioi/chuong-119.html.]
Chuyện nhỏ thế , chẳng lẽ họ xử lý , còn tìm đến Nam Đồ? Tân Hoan chán nản, cảm thấy thật vô dụng.
Lúc , Ninh Chiêu đang băm rau trong bếp cũng : "Bà chủ hỏi ngoài ồn thế, bảo xem."
Hồng Lan Chi kể đầu đuôi chuyện cho Ninh Chiêu . Ninh Chiêu cau mày, ánh mắt quét qua từng tên phá rối, bỗng cảm thấy quen mặt, như gặp ở . Một tên côn đồ bất ngờ chạm ánh mắt lạnh như băng của , lập tức cứng họng, quên mất câu định gì. Đến khi phát hiện Ninh Chiêu và hai nữ nhân viên là cùng phe, mới lấy can đảm, tiếp tục ồn ào như cũ.
" nghĩ một cách . Bọn là nhân viên nhà hàng, chỉ thể khuyên nhủ, thể đuổi khách." Hồng Lan Chi liếc cửa của tiệm: "Hay là sang trạm tiếp tế ba mượn giúp? Dù họ cũng chỉ là khách, liên quan đến chúng ."
Cô nghĩ tới việc Nam Đồ quan hệ với Lâm Cao Sầm, chỉ là chuyện nhỏ, Lâm Cao Sầm chắc chắn sẽ giúp.
Ninh Chiêu thấy, chuyện vặt đáng để phiền Nam Đồ, cũng nên để Nam Đồ mang ơn Lâm Cao Sầm vì chuyện .
"Giao cho ." Ninh Chiêu rời khỏi tiệm từ cửa .
Vài phút , một nhóm lính đ.á.n.h thuê cao to lừng lững bước từ cửa . Trên họ vẫn còn mang theo khí chất cát bụi phong sương, cơ bắp căng cứng lộ rõ lớp áo, bắp tay đầy vết sẹo dài ngắn. Thắt lưng ai nấy đều đeo thắt lưng quân dụng, vài vị trí trống trơn, đó là nơi gỡ băng đạn và d.a.o găm khi bước tiệm, nhưng điều đó chẳng giảm khí thế áp đảo mà họ mang đến.
Vương Hồng Phát thuê đến phá quán ? thế thì... quá chuyên nghiệp .
Đám thanh niên phá rối , sang đối phương, trong lòng trào lên cảm giác bất lực y như học sinh tiểu học gặp huấn luyện viên quyền .