Ủa? Kia chẳng là bạn cô Khuất An Ni ?
Khóe môi Du Thanh đang cong lên liền sụp xuống.
Bây giờ cô đang chiến tranh lạnh với Khuất An Ni, hai mấy ngày nay câu nào. Du Thanh chắc chắn Khuất An Ni từng đến Tiệm cơm Nam Lai, cũng sống gần đây, tám phần là thấy cô ngày nào cũng đăng ảnh ăn ở đây mới mò tới.
To gan thật, thèm trả lời tin nhắn mà còn dám lén tới ăn theo lời giới thiệu của cô!
Du Thanh khí thế bừng bừng bước tới chỗ trống mặt Khuất An Ni, phịch xuống, thẳng lưng, khoanh tay chằm chằm, tiếng nào.
Chiến tranh lạnh ? Chiến tranh lạnh đối mặt mới thú vị nè, xem ai chịu nổi .
Thật mâu thuẫn ban đầu chỉ là chuyện nhỏ, theo thời gian thì chuyện cũng rõ ràng hơn, giờ thậm chí thể là chẳng còn mâu thuẫn nữa. tính cách Khuất An Ni cứng đầu, cứ gặp chuyện là trốn tránh, thế là cả hai cứ mặc kệ .
Thấy Du Thanh, Khuất An Ni liền nhúc nhích yên, ánh mắt cũng né tránh.
Thật cô chẳng lấy lạ khi Du Thanh cũng mặt ở đây. Chính vì thấy Du Thanh ăn ở quán , cô mới cố tình đến đây đợi cô .
Cô vẫn trân trọng tình bạn với Du Thanh. Cô cảm thấy nhiều lời qua mạng rõ ràng, chi bằng gặp mặt cho dứt khoát.
... Khuất An Ni mở miệng ngậm , hai tay bàn xoắn chặt , nên bắt đầu thế nào.
lúc đó, Tân Hoan mang đồ ăn tới.
Do đổi bàn nên món Du Thanh gọi cũng mang sang bàn hai . Khuất An Ni gọi một phần cá lát ngói, một đĩa rau xào đơn giản. Từ khi bắt đầu ăn ở Tiệm cơm Nam Lai, trong hai tháng Du Thanh tăng bảy cân, kiềm chế gọi món thịt, chọn món đậu phụ bát trân.
Khuất An Ni do dự mãi, cuối cùng lên tiếng: "Thanh Thanh, ăn đậu phụ mà gọi thêm mười phần sốt thịt bò hạt thông?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-com-lien-gioi/chuong-113.html.]
Trong lòng Du Thanh đắc ý, Khuất An Ni lên tiếng , là nhận thua nha!
Tự cảm thấy xoa dịu, nhưng ngoài mặt Du Thanh vẫn nghiêm túc: "Cậu xem story của tớ mà mẹo mua riêng sốt thịt bò hạt thông ?"
Khuất An Ni vội : "Ảnh chụp trông ngon quá, tớ mải đồ ăn nên để ý."
Khóe miệng Du Thanh khẽ nhếch, cảm giác tự hào khi "truyền đạo thành công" bay biến chút bực bội còn sót .
Khuất An Ni vẫn đang xin : "Chuyện là tớ sai, tớ mà suy nghĩ, đó còn trốn tránh ... Thanh Thanh, tha cho tớ nhé?"
Trước lời xin nghiêm túc như , Du Thanh cũng thấy quen, cô vội xua tay: "Thôi bỏ bỏ , chuyện qua hết , ăn cơm nhanh lên, đồ nguội hết giờ."
Bỏ mặc món của Nam Đồ mà ăn, để nguội thì chỉ nước tiếc đứt ruột thôi.
Thấy Du Thanh tha thứ, Khuất An Ni cũng thở phào nhẹ nhõm, nở nụ : "Được, thử món cá lát ngói của tớ ."
Du Thanh vốn định giảm cân, nhưng chỉ do dự đến một giây cô đáp vội: "Được!"
TBC
Hai , ăn ý cùng đưa đũa gắp cá lát ngói. Món cá vị chua ngọt, cắt lát thành hình giống mái ngói nên mới tên như . Muốn món tiên cần lăn cá qua bột chiên giòn, đó rưới sốt chua ngọt đặc sệt, màu sắc đỏ óng, thấy hấp dẫn.
Du Thanh gắp một miếng cá đưa lên miệng c.ắ.n nhẹ, lập tức vang lên tiếng "rắc" giòn tan khe khẽ, sốt chua ngọt ngon lành đ.á.n.h thức vị giác đang ngủ quên, miếng thịt cá mềm mại mượt mà nối bước theo , xoa dịu cái bụng đang gào thét vì đói.
Ở phía đối diện, Khuất An Ni nếm thử miếng cá lát ngói, còn kịp nuốt xuống vội vàng thốt lên: "Thanh Thanh, món ngon quá!"
"Dĩ nhiên , tớ giới thiệu món nào đều là thật lòng cả. Món của chủ quán ngon thật mà, tớ cổ phần gì trong tiệm mà lừa các đến ăn?"