Quán Cơm Liên Giới - Chương 101

Cập nhật lúc: 2025-12-23 23:12:27
Lượt xem: 31

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6fawO7fQ3u

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đặt ở quán khác, một nồi chia hai nồi luôn chứ.

Triệu Tố Phân nghĩ : "Rau lót nhiều nước, hầm thì cái vị nữa. Tiệm cơm Nam Lai mà, thà để thấy giá cao mà bỏ , còn hơn dùng chiêu giá rẻ lừa khiến họ thấy đáng."

Nói chí lý, nếu thêm rau lót , chắc chắn nước sốt sẽ đậm đà thơm ngon thế , khiến tranh chan cơm ăn như .

Thấy trong lúc mải chuyện ông ngoại len lén vét đáy nồi múc thêm thìa nước sốt đổ cơm, mặt mày đầy vẻ đắc ý, tưởng rằng ai thấy. Mẹ Phan liền vạch trần: "Ba, ba mới trộn nửa bát cơm ăn , con thấy hết đó. Nước sốt nhiều dầu, ba cứ ăn đậm dầu mặn như , cho sức khỏe ."

Ông ngoại Phan lúng túng: "Con cũng ăn thế mà, ba cũng thấy , quản ba."

Mẹ Phan đáp tỉnh queo: "Dĩ nhiên vì con còn trẻ, tiêu hóa ."

TBC

Hồng Lan Chi đang dọn dẹp bát đĩa ở bàn bên cạnh vô tình một đoạn, nhịn , bà mỉm giải thích: "Trong món vịt sốt trần bì thật nhiều dầu , thấy bà chủ chỉ dùng chút dầu tráng nồi cho dính thôi, phần còn đều là hầm từ mỡ vịt chảy , thế mà vẫn thơm nức mũi."

Nghe xong câu , ông ngoại Phan tít mắt: "Đấy, gì mà cho sức khỏe, ngon lành lắm."

Triệu Tố Phân cũng góp lời: "Thôi , bình thường nấu ăn ở nhà mới là cho sức khỏe ba con . Ăn ở Tiệm cơm Nam Lai nhiều , hai chúng còn sống thêm vài năm."

"Thức ăn tới đây!" Phan Duyệt Nghi xuống: "Mọi gì thế?"

Ông ngoại đáp: "Bà ngoại con bảo để ông tới đây ăn cơm nhiều hơn."

"Thật á?" Phan Duyệt Nghi vui mừng: "Mẹ, con ở nhà bà ngoại mấy hôm ?"

***

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-com-lien-gioi/chuong-101.html.]

Sau khi kết thúc một ngày việc, Nam Đồ và mấy nhân viên cuối cùng cũng nghỉ ngơi.

Từ khi tăng điểm thuộc tính tự do sức mạnh, Nam Đồ thực sự cảm thấy nhẹ nhàng hơn nhiều, dụng cụ nặng nề trở nên nhẹ bẫng, động tác xào nấu linh hoạt hơn hẳn, cho dù bận rộn cả ngày dài cô cũng còn đau mỏi lưng chân như .

Mà đây mới chỉ là hiệu quả của một điểm, nếu thể kiếm thêm vài điểm thuộc tính tự do nữa thì mấy.

Chiếc nồi đất mặt sôi sùng sục bốc , kéo cô khỏi dòng suy nghĩ.

Hồng Lan Chi và Ninh Chiêu dọn dẹp xong quán, chuẩn về ký túc xá.

Nam Đồ gọi họ : "Đừng vội , hai còn ăn cơm mà."

Cô thần bí : " để dành một nồi vịt sốt trần bì cho chúng đấy."

Cô mở nắp nồi đất, nước lẫn hương thơm ngọt ngào phả . Tân Hoan lập tức bật dậy tại chỗ: "Tuyệt quá, để em múc cơm!"

Hồng Lan Chi lúng túng dọn bát đũa, lúc tuyển dụng, Nam Đồ cung cấp ăn ở, nhưng bà ngờ sẽ ăn ngon thế . Quán bận rộn thì cả bọn chỉ tranh thủ lót , còn khi rảnh thì bữa ăn sẽ phong phú hơn chút.

Từ đến giờ Nam Đồ vẫn ăn cơm chung với , hôm nay cô giữ cả nồi vịt cũng chuyện lạ.

Lúc đầu Hồng Lan Chi còn thấy ngại, nhưng mà nhân viên ba , Tân Hoan lâu nên thoải mái, lúc nào cũng vui vẻ, Ninh Chiêu thì coi lời Nam Đồ như mệnh lệnh, cô kêu ăn thì ăn, kêu thì , thành Hồng Lan Chi cũng chẳng tiện từ chối.

Huống chi, từ chối lời mời của Nam Đồ thật sự là cần nghị lực lớn, ai thể chống mùi vị ấm áp đậm đà của món vịt sốt trần bì mang theo hương quýt và d.ư.ợ.c liệu đây?

Mọi quanh bàn, cùng đưa đũa chiếc nồi giữa bàn, miếng vịt miệng, những biểu cảm căng thẳng vì mệt mỏi cũng dần giãn , món vịt sốt trần bì da mỏng, bóng dầu, thơm mềm tan chảy, khiến ăn một miếng là nghiện cái hương trần bì dịu nhẹ .

 

Loading...