An Bình mím c.h.ặ.t môi, e dè : "Xin cô chủ nhỏ, sẽ chú ý hơn."
"Chú ý chuyện gì?" Nguyễn Nhuyễn đưa lon Kiện Lực Bảo cho Lương Lương.
An Bình tiếp: "Lần tuyệt đối sẽ sách trong giờ việc nữa."
" thấy cô xếp hàng hóa lên kệ đầy đủ, sắp xếp gọn gàng, vệ sinh cũng sạch sẽ. Cô thành xong phần việc giao thì cũng sẽ trách móc gì , cô cứ sách tiếp ."
Nói xong, Nguyễn Nhuyễn cùng Lương Lương bước về phía cửa sổ.
An Bình bóng lưng Nguyễn Nhuyễn, ánh mắt ngập tràn sự ơn. Trong thâm tâm, cô một nữa cảm động sự lương thiện của Nguyễn Nhuyễn.
Lương Lương đảo mắt ngắm xung quanh, kìm lời cảm thán: "Hèn chi gọi nơi là Quán nhỏ nhà họ Nguyễn thứ hai. Cách bài trí ở đây mang dáng dấp của Quán nhỏ, pha lẫn những nét độc đáo riêng biệt."
Nguyễn Nhuyễn xuống , chỉ tay về phía cây cổ thụ bên ngoài cửa sổ: "Chắc là nhờ cây đấy."
Đó là một cây long não, xanh tươi bốn mùa. Vào mùa đông, khi thứ xung quanh trở nên vàng vọt héo úa, thì tầng 2 nơi đây vẫn giữ một mảng xanh tươi mát, dịu mắt.
Lương Lương uống một ngụm Kiện Lực Bảo, đặt lon nước sang một bên, lôi từ trong cặp công sở cuốn sổ sách và những tờ hóa đơn sắp xếp gọn gàng.
"Đây là sổ sách thu chi tháng 9, cô chủ nhỏ xem qua ạ."
Nguyễn Nhuyễn cầm lấy cuốn sổ, lật từng trang xem xét kỹ lưỡng.
Thấy cô xem xét cẩn thận, Lương Lương tiện đà báo cáo: "Từ đầu hè đến giờ, doanh bán rượu bia, nước giải khát của chúng luôn . Trong tháng , doanh đạt mức đỉnh điểm. Hầu như khách hàng nào quán cũng đều gọi bia lạnh hoặc nước ngọt ga."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-an-nho-nha-ho-nguyen-thap-nien-80/chuong-567.html.]
Chuyện cũng dễ hiểu, trời nóng nực ai cũng tìm đến thức uống mát lạnh để giải nhiệt.
Doanh thu của Quán cơm bình dân nhà họ Nguyễn sẽ gửi trực tiếp tài khoản ngân hàng của Nguyễn Nhuyễn ngày hôm , ngay khi ngân hàng mở cửa giao dịch. Phiếu chuyển tiền đều giữ để cuối tháng đối chiếu sổ sách.
Gập cuốn sổ , Nguyễn Nhuyễn ném cho Lương Lương một ánh tán thưởng: "Cậu việc ngày càng thuần thục đấy, ."
"Đều là nhờ học hỏi từ cô chủ nhỏ cả, cô chủ nhỏ chỉ bảo tận tình quá mà." Tháng đầu tiên Quán cơm bình dân nhà họ Nguyễn hoạt động, đích Nguyễn Nhuyễn cầm tay chỉ việc, truyền đạt từng li từng tí cho . Cô đổ bao nhiêu tâm huyết và công sức, đương nhiên cũng thể phụ lòng mong đợi của cô, nỗ lực hết để quản lý Quán cơm bình dân thật , giúp cô rảnh rang để phát triển những dự án khác.
Hai trao đổi thêm về công việc một lúc. Dần dà, lượng khách tầng 2 bắt đầu đông đúc hơn. Nguyễn Nhuyễn cất gọn sổ sách túi: "Cậu ở đây ăn cơm trưa cùng về Quán cơm bình dân?"
Lương Lương cũng ở ăn trưa, nhưng buổi trưa Quán cơm bình dân bận rộn vô cùng. Giờ mà về thì vẫn kịp xắn tay áo phụ giúp một tay: " về bên đó ăn , buổi trưa quán đông khách lắm."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Nguyễn Nhuyễn thấu hiểu sự nhiệt tình của , cất gọn đồ chiếc túi tote canvas: "Được , để tiễn bến xe buýt."
"Thôi thôi, cần ạ. Nắng nôi thế , con gái các cô sợ đen da lắm." Lần Lương Lương cô chủ nhỏ của với ánh mắt đầy ngạc nhiên. Phải rằng, ở khu vực quanh trường đại học, phân biệt ai là tân sinh viên, ai là sinh viên cũ, chỉ cần màu da là ngay. Đa phần tân sinh viên đều đen nhẻm hơn hẳn so với lứa sinh viên khóa .
Thế nhưng làn da của Nguyễn Nhuyễn vẫn trắng trẻo, mịn màng tì vết. Lúc thấy những sinh viên khác làn da sạm đen, mới sực nhớ rằng Nguyễn Nhuyễn cũng từng phơi tập quân sự cơ mà, thấy đen chút nào nhỉ?
Xuống đến tầng 1, dòng xếp hàng bắt đầu đông lên. Nhìn thấy tay mỗi đều cầm một chiếc khay ăn giống hệt , Lương Lương tò mò hỏi: "Chiếc khay ăn là do các hộ kinh doanh tự mua khu ẩm thực cung cấp ạ?"
Nguyễn Nhuyễn liếc chiếc khay: "Các hộ kinh doanh góp tiền, khu ẩm thực đặt mua đồng loạt. Phía khay dập nổi tên của khu ẩm thực. Ngoài khay ăn, còn bát chuyên dụng nữa. Khu ẩm thực thuê hai nhân viên tạp vụ chuyên rửa khay ăn, mỗi quầy hàng chỉ cần đóng 10 đồng/tháng, phần chi phí còn sẽ do khu ẩm thực trợ cấp. Như các hộ kinh doanh thể chuyên tâm việc bán hàng."
Lương Lương gật gù hiểu vấn đề. Đây quả là một diệu kế. Khay ăn đồng bộ hóa, các quầy hàng cùng góp vốn, chẳng ai tị nạnh ai. Quan trọng hơn, bận tâm đến việc rửa bát đĩa, ai nấy đều nhẹ đầu.