Khương Miểu Miểu , luống cuống đưa tay sờ soạng cả hai bên bụng, miệng vẫn cố cãi lý: "Em chỉ cảm thấy đau thôi, đau bụng thì em đau bụng, chứ phân biệt trái !"
Lần thì nước mắt cô tuôn trào thật sự. Từ đến giờ, cô gì đều tin sái cổ. Vậy mà chỉ vì giáp mặt Nguyễn Nhuyễn trong kỳ thi đại học mấy ngày nay, thái độ của đổi .
Tân Trạch chỉ điểm sai sót trong lời của Khương Miểu Miểu, nhưng linh cảm điều gì đó đúng.
Sự nghi ngờ bắt đầu nhen nhóm trong lòng . Đặc biệt khi khuôn mặt của Khương Miểu Miểu, hình ảnh Nguyễn Nhuyễn vô thức hiện về trong tâm trí .
Sự so sánh khiến Khương Miểu Miểu trở nên nhạt nhòa, kém cỏi hơn hẳn. Cô từng tiết lộ rằng Nguyễn Nhuyễn đây thầm thương trộm nhớ . Giá như ngày đó chọn Nguyễn Nhuyễn vì Khương Miểu Miểu, thì giờ đây Nguyễn Nhuyễn là bạn gái của !
Nghĩ đến đó, thấy tiếc nuối vô cùng...
Nguyễn Nhuyễn và về đến nhà thì Quý Viễn cũng xách theo một chiếc xô bước tới.
"Anh mang gì đến thế?" Nguyễn Nhuyễn tiến gần xem thử, trong xô là những lon nước ngọt Kiện Lực Bảo đang tỏa làn sương trắng lạnh toát.
Nhìn là ướp lạnh xong.
"Tối nay ăn lẩu mà, uống cái là hợp lý nhất!"
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Không do Nguyễn Nhuyễn nhầm , nhưng cô cảm thấy Quý Viễn hôm nay đặc biệt vui vẻ.
"Anh... hình như đang vui, chuyện gì ? Kể xem nào, cho vui lây với." Nguyễn Nhuyễn ghé sát Quý Viễn, huých cùi chỏ cánh tay .
Nghe , Quý Viễn khẽ đưa tay lên sờ mặt. Mình biểu hiện rõ ràng thế cơ ?
"Quý Viễn! Lại đây phụ bưng cái bàn nào!" Tiếng gọi của Tôn Thiệu Nguyên cất lên đúng lúc.
Quý Viễn vội vàng đáp : "Đến đây, đến đây! À, Vương Đồng bảo hôm nay việc bận nên đến ăn lẩu , nhờ gửi lời chúc mừng cô thành kỳ thi đại học, chúc cô đạt kết quả như ý !"
Nguyễn Nhuyễn chớp chớp mắt. Cố tình đ.á.n.h trống lảng đây mà?
"Nhuyễn Nhuyễn, đây nếm thử nước lẩu xem Thiệu Nguyên pha chế thế nào, xem con!" Tiếng Tôn Hồng Mai vọng từ trong bếp.
"Dạ, con ngay!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-an-nho-nha-ho-nguyen-thap-nien-80/chuong-501.html.]
Nguyễn Nhuyễn bước bếp. Mùi lẩu thơm phức xộc mũi, đ.á.n.h thức ngay những chú "giun" trong bụng. Ôn thi quả thực tốn sức lực và trí óc, bụng cô sôi réo rắt .
"Ngon lắm ạ. Mẹ để con thái rau cho, con thái nhanh hơn. Mẹ phụ con bóc tỏi nhé, lát nữa nước chấm."
Nguyễn Nhuyễn thoăn thoắt thái từng lát củ sen, khoai tây, rong biển. Những món thái cũng , chỉ thịt bò và thịt cừu là cô để dành thái cùng.
Đột nhiên thèm món thịt bò nhúng cay, Nguyễn Nhuyễn cố ý thái thịt bò thành những lát thật mỏng, tẩm ướp với bột ớt thô cả hai mặt để riêng cho ngấm gia vị.
Sau đó, cô tiếp tục thái các loại rau củ khác.
Ngoài sân, Tôn Thiệu Nguyên bật sẵn đèn sáng trưng, cẩn thận đặt thêm mấy khoanh hương muỗi xung quanh bàn ăn để xua đuổi lũ muỗi đáng ghét. Anh còn chu đáo mang thêm hai chiếc quạt cây chĩa thẳng bàn ăn, đảm bảo ai cũng hưởng những luồng gió mát rượi.
Than tổ ong trong lò đỏ rực, Tôn Hồng Mai bê nồi lẩu nghi ngút khói đặt lên bếp.
Tất cả các món ăn kèm cũng dọn lên bàn đầy đủ.
Mấy đĩa thịt bò, thịt cừu thái mỏng tang do Nguyễn Nhuyễn chuẩn trông vô cùng bắt mắt, lượng vô cùng hào phóng. Cô bê đĩa đậu hũ ky và xuống bàn.
"Tạm thời thế , tí nữa ăn thiếu món gì thì thái tiếp!"
Trước mặt Quý Viễn và Tôn Thiệu Nguyên đều sẵn bia lạnh, ngay cả Tôn Hồng Mai cũng định một ly. Riêng mặt Nguyễn Nhuyễn chỉ duy nhất một lon nước ngọt Kiện Lực Bảo.
Cô lập tức xụ mặt, phụng phịu: "Mọi đều uống bia, bắt con uống nước ngọt? Con chịu , hôm nay con cũng uống bia!"
Tôn Hồng Mai vội vàng dỗ dành: "Trẻ con uống rượu bia gì, con cứ uống nước ngọt , thì đống nước ngọt Quý Viễn mua ai uống cho hết!"
"Con mặc kệ, hôm nay con chính thức nghiệp cấp ba , phép uống rượu bia !"
Tôn Hồng Mai định thêm gì đó nhưng Tôn Thiệu Nguyên gạt : "Thôi , nhưng em chỉ uống một ly thôi đấy, uống xong thì ngoan ngoãn uống nước ngọt. Em uống bia bao giờ, bia cũng độ cồn đấy, dễ say lắm!"
Nguyễn Nhuyễn thầm phản bác trong lòng. Sao uống bao giờ, bia bọt thì ăn nhằm gì với cô!
cô vẫn ngoan ngoãn gật đầu: "Vâng ạ!"
Tôn Thiệu Nguyên liền lấy cốc cho cô. May mà còn lương tâm, lấy cho cô một cái cốc khá to.