Nguyễn Nhuyễn xách theo chiếc túi xách, tự tin sải bước trong đôi giày da nhỏ xinh.
Khi đến trụ sở Sở Quản lý Nhà ở theo đúng hẹn, Nguyễn Nhuyễn thấy bà cụ Ngô và một đàn ông đang chờ chiếc ghế băng cổng. Cô vội vã rảo bước tới.
"Bà Ngô ơi, cháu xin , cháu đến muộn!"
Bà cụ Ngô đưa mắt quan sát Nguyễn Nhuyễn từ đầu đến chân, nụ hiền hậu rạng rỡ khuôn mặt: "Không , là bà cháu đến sớm đấy chứ. Lần đầu tiên bán nhà, bà cũng rành thủ tục, sớm cho xong chuyện, sớm yên tâm!"
Bà đưa tay vuốt nhẹ vạt áo Nguyễn Nhuyễn, e dè rụt tay về vì sợ hỏng mất chất vải: "Hôm nay cô chủ nhỏ trông xinh gái quá!"
Nguyễn Nhuyễn bật : "Hôm nay mua nhà, cháu nghĩ đây là một sự kiện trọng đại nên mặc đồ lịch sự một chút. Bà thấy là cháu vui !"
Bên ngoài tuy bóng râm nhưng khí vẫn khá oi ả. Nguyễn Nhuyễn gật đầu chào đàn ông cùng bà cụ Ngô, : "Chúng trong thôi ạ!"
Bà cụ Ngô vui vẻ nhận lời. Nguyễn Nhuyễn cẩn thận dìu bà bước bên trong Sở Quản lý Nhà ở.
Chỉ khi con dấu đóng xuống, cái tên sổ đỏ đổi thành Nguyễn Nhuyễn, cô mới thực sự thở phào nhẹ nhõm.
Cầm cuốn sổ đỏ mới sang tên tay, Nguyễn Nhuyễn bà cụ Ngô cẩn thận cất cọc tiền bọc trong giấy báo túi vải, khỏi lên tiếng nhắc nhở: "Bà ơi, lát nữa bà mang tiền ngân hàng gửi nhé. Có cuốn sổ tiết kiệm trong tay, bà khắp cả nước cũng rút tiền . Chứ ôm một đống tiền mặt thế nguy hiểm lắm ạ."
Người cháu ngoại của bà cụ Ngô cũng gật đầu đồng tình: "Cô chủ nhỏ cứ yên tâm, lát nữa khỏi đây sẽ đưa dì gửi tiền ngay."
Không Nguyễn Nhuyễn đa nghi, mà bởi 5 vạn tệ thời bấy giờ quả thực là một tiền khổng lồ. Khoản tiền bán nhà dưỡng già của bà cụ nếu lỡ xảy mệnh hệ gì, chắc chắn bà sẽ hối hận suốt quãng đời còn .
Nhìn bộ dạng khúm núm của cháu ngoại, nhất là lúc nhận lấy 5 vạn tệ, đôi tay cứ run bần bật. Có thể do bao giờ cầm nhiều tiền mặt đến thế, hoặc cũng thể do việc quản lý tài chính trong nhà thuộc quyền của . Dù thế nào, Nguyễn Nhuyễn vẫn phần lo lắng. Sự rụt rè, căng thẳng quá mức của dễ thu hút sự chú ý của kẻ gian.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-an-nho-nha-ho-nguyen-thap-nien-80/chuong-488.html.]
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
"Vừa cháu cũng đang định ngân hàng, chúng cùng luôn nhé. Bà Ngô ơi, bà dự định khi nào Thâm Quyến ạ? Đồ đạc trong nhà dọn dẹp xong xuôi ? Có cần cháu sang phụ một tay ?"
Nguyễn Nhuyễn khoác tay bà cụ Ngô, vui vẻ trò chuyện.
"Bà thu dọn xong xuôi hết , giờ nhà trống huơ trống hoác. Lúc cháu báo tin hôm nay thủ tục, bà đem cho hết những đồ dùng thể cho . Bà mấy thứ đồ cũ kỹ cháu cũng chẳng cần đến, để chỉ thêm vướng bận. Bà quét dọn sạch sẽ tinh tươm , cháu đến là thể bắt tay sửa sang theo ý thích ngay!"
Nói đến chuyện bán nhà, giọng bà cụ Ngô thoáng chút bùi ngùi, lưu luyến.
Thế nhưng, tuổi cao sức yếu, thui thủi một ở đây, con trai bà trong Thâm Quyến cũng yên tâm. Thực lòng bà cũng dọn ở chung với vợ chồng con trai, sợ cảnh chồng nàng dâu lời qua tiếng , sống thoải mái.
Ba cùng lên xe buýt. Nguyễn Nhuyễn sát bên bà cụ Ngô, chiếc túi vải đựng tiền kẹp c.h.ặ.t giữa hai . Ánh mắt Nguyễn Nhuyễn rời khỏi chiếc túi nửa bước, hộ tống bà cụ an đến tận quầy giao dịch ngân hàng. Cô nhiệt tình hướng dẫn bà cách mở sổ tiết kiệm, gửi tiền tài khoản.
Đến khâu nhập mật khẩu, Nguyễn Nhuyễn vội ghé sát tai bà cụ thì thầm: "Bà ơi, mật khẩu chỉ một bà thôi nhé. Nếu để khác mật khẩu, họ cầm sổ tiết kiệm của bà là rút tiền ngay đấy. Vì , bà tuyệt đối tiết lộ cho ai. Lát nữa bà tự bấm mật khẩu nhé, bọn cháu sẽ lưng chỗ khác."
Bà cụ Ngô lập tức nhận tầm quan trọng của vấn đề. Bà nhẩm tính trong đầu vài con bấm bàn phím. Đó là ngày sinh của ông lão nhà bà!
Ngôi nhà là tài sản chung của hai ông bà, lấy ngày sinh của ông mật khẩu là hợp lý nhất!
Mọi thủ tục tất, bà cụ Ngô tươi bước cùng Nguyễn Nhuyễn. Bà rút từ trong túi áo một tấm danh : "Cô chủ nhỏ, đây là danh của con trai bà. Nó trong Thâm Quyến tuy là nhân vật m.á.u mặt gì, nhưng hai bên gặp gỡ cũng là cái duyên. Cháu mua căn nhà của bà, đó chính là duyên phận. Biết việc cần nhờ vả đến . Cháu cứ cất tấm danh !"
Ánh mắt bà cụ Ngô lúc câu ánh lên sự chân thành. Nguyễn Nhuyễn hiểu rằng bà ý định khoe khoang, mà thực lòng tạo dựng cho cô một mối quan hệ hữu ích. Cô vui vẻ đón lấy tấm danh : "Cháu cảm ơn bà Ngô, cháu xin nhận ạ. Đây là danh của cháu!"