Vừa , thành thạo lôi chiếc bàn xếp bày sẵn, vẻ như thường xuyên sang đây dùng bữa cùng bà cụ.
"Tốn tiền gì, nhà sẵn trứng gà, để bà bếp nấu bát mì trứng cho cháu!" Nói , bà cụ lật đật định bếp.
Nguyễn Nhuyễn vội cản : "Bà ơi, cần ạ, cháu mang theo thức ăn , bà cho cháu xin một bát cơm trắng là ạ!"
Nói xong, Nguyễn Nhuyễn thầm xin Hà Lương trong lòng. May mà khi báo với , nếu lát nữa một phần khác.
Chuyện xảy quá đường đột, đành hẹn Hà Lương .
Cô lấy hộp cơm từ trong chiếc túi vải , mở nắp, mùi hương ngào ngạt lập tức tỏa , khiến Trịnh Vĩ thèm thuồng kêu lên oai oái.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
"Ái chà chà, cô chủ nhỏ, chắc chắn là cô đích bếp ! Chắc chắn luôn, ai thể nấu mùi hương quyến rũ thế , chỉ ngửi thôi là nhận ngay! Gà xào ớt rộp, măng khô kho dầu! Còn món là món gì đây? Món mới hả cô?"
Trịnh Vĩ vô cùng phấn khích. Anh ngờ, dù đến Quán ăn nhỏ nhà họ Nguyễn, vẫn thưởng thức tài nghệ của cô chủ nhỏ. Hôm nay đúng là ngày may mắn của !
Bà cụ thấy bộ dạng của Trịnh Vĩ, nhịn vỗ nhẹ vai : "Thanh niên trai tráng mà cứ như đứa trẻ lên ba thế."
"Bà bà ơi, tài nghệ của cô chủ nhỏ đỉnh cao lắm, nhiều cũng bằng thừa, bà cứ nếm thử là ngay! Vừa cháu cũng mua mấy món ở căng tin, bà ăn thử hai bên xem, bảo đảm sự khác biệt rõ rệt luôn!"
Nguyễn Nhuyễn tâng bốc đến phát ngượng: "Anh quá lên đấy. Mọi xuống ăn , để nguội là mất ngon đấy!"
Cả ba bàn, Trịnh Vĩ nhanh nhảu gắp một miếng thịt hấp thính gạo cho bà cụ: "Bà ơi, bà nếm thử món ."
Vừa , ngượng ngùng Nguyễn Nhuyễn: "Cô chủ nhỏ, đũa chung nên gắp cho cô nhé!"
Nguyễn Nhuyễn vội đáp: "Không , để tự gắp!"
"Tuyệt vời!" Trịnh Vĩ chờ câu từ nãy đến giờ. Anh gắp ngay một miếng thịt hấp thính gạo bỏ miệng. Đầu tiên là hương thơm của gạo rang, đó là vị béo ngậy của thịt lợn. Khi nhai, những hạt gạo rang giòn rụm hòa quyện cùng miếng thịt mềm tan trong miệng, tạo nên một sự tương phản đầy thú vị, nhưng vô cùng hài hòa. Lớp thính gạo bên ngoài gần như tan chảy ngay khi chạm đầu lưỡi, dẻo thơm, ngon khó tả.
Đặc biệt, lớp thính gạo còn thấm đẫm mỡ lợn tứa , nên ăn trơn tru, hề cảm giác khô khan.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-an-nho-nha-ho-nguyen-thap-nien-80/chuong-479.html.]
"Món ngon quá cô chủ nhỏ ơi, món tên là gì ?"
"Thịt hấp thính gạo! Món mới của quán, hai là những đầu tiên thưởng thức (ngoài ) đấy!"
Trịnh Vĩ , kinh ngạc tột độ. Anh bà cụ, cô chủ nhỏ, lắp bắp lặp : "Thật ? Chúng là những đầu tiên nếm thử món thịt hấp thính gạo á?"
Nguyễn Nhuyễn gật đầu cái rụp: " lừa gì!"
Bà cụ cũng gắp một miếng thịt hấp thính gạo lên ăn thử. Răng yếu, bà ăn chậm, yêu cầu duy nhất đối với thức ăn là mềm, dễ nhai. Món thịt hấp thính gạo đáp ứng hảo yêu cầu đó: mềm mịn, trơn tuột, dẻo thơm. Miếng thịt ba chỉ béo ngậy tứa mỡ, càng ăn càng thấy ngon.
Bà tinh mắt thấy miếng khoai lang đáy hộp cơm, tò mò hỏi: "Đây là khoai lang ?"
"Vâng ạ, đáy hộp là khoai lang và khoai tây, bà ăn cẩn thận kẻo bỏng nhé!"
Bà cụ gắp một miếng khoai lang cho bát, dùng đũa tách đôi . Bà nếm thử một miếng nhỏ. Khoai lang là món ăn quen thuộc, gắn bó với bà trong suốt những năm tháng thăng trầm của cuộc đời.
miếng khoai lang mang đến cho bà một hương vị khác lạ.
Khoai lang quyện cùng mùi thơm béo ngậy của thịt lợn, mặn mặn ngọt ngọt đan xen. Hương vị lạ lẫm, quen thuộc.
Bà từng ăn khoai lang hấp, khoai lang nướng, nhưng khoai lang mùi thịt lợn thì đây là đầu tiên.
Bà cụ gật gù tán thưởng: "Hồi xưa thiếu gạo, đói kém, chỉ ăn khoai lang độn bụng. Ăn nhiều xót ruột, ban đêm ợ chua liên tục. , mỡ bụng thì đành chịu. Không ngờ cách ăn , lót khoai lang lớp thịt, mỡ từ thịt chảy xuống ngấm khoai. Cô chủ nhỏ, cô nấu ngon lắm!"
Tuy từng nếm thử các món khác của Quán ăn nhỏ nhà họ Nguyễn, nhưng chỉ riêng món thịt hấp thính gạo đủ để bà đ.á.n.h giá cao tài năng nấu nướng của Nguyễn Nhuyễn. Thêm đó, việc hình ảnh cô chủ nhỏ thường xuyên xuất hiện mặt báo cũng đủ chứng minh quán ăn của cô ăn phát đạt đến mức nào.
Nếu bán nhà cho cô, chắc chắn cô sẽ dùng để kinh doanh dịch vụ ăn uống. Nhỡ Thâm Quyến sống, bỗng dưng nhớ nhà về thăm quê hương, bà vẫn thể ghé đây ăn một bữa cơm, chứ đến nỗi cửa đóng then cài, đến cổng nhà cũng .