Tuy nhiên, điều khiến Cát Di Nhiên ngờ tới là đến tận 10 rưỡi trưa, nhà hàng vẫn lấy một mống khách nào bước .
Ngay cả khách đến uống cà phê cũng bặt tăm bặt tích!
Bà Cát cửa, kìm tiếng thở dài sườn sượt.
Cát Di Nhiên lập tức gắt gỏng: "Mẹ, nếu thấy buồn chán thì ngoài dạo . Đừng ở quán mà than vắn thở dài nữa, Thần Tài đến cũng xua đuổi mất thôi!"
"Đây là nhà hàng Tây, Thần Tài ăn đồ Tây mà đến!" Bà Cát xách túi lên. Xem vẫn đích bà tay thôi, gọi thêm mấy bà bạn đến ủng hộ.
Câu của bà Cát khiến Cát Di Nhiên cứng họng, lời nào.
Bà Cát bước khỏi cửa, trèo lên xe buýt thì xôn xao bàn tán rủ đến Quán ăn nhỏ nhà họ Nguyễn thưởng thức món mới.
"Đấy, sai . Không ngờ cô chủ nhỏ lâu lắm tung món mới mà vẫn mong ngóng đến thế. cứ tưởng mỗi là hoài cổ, trọng tình trọng nghĩa cơ!"
"Ai mà chẳng . Tiền để cô chủ nhỏ kiếm còn hơn vạn để mấy gã chủ nhà hàng ất ơ nào đó cuỗm mất. quyết định , dù cô chủ nhỏ tung món mới xong tiếp tục tạm nghỉ, vẫn sẽ trung thành với Quán ăn nhỏ nhà họ Nguyễn. Không thể để mấy kẻ vớ vẩn x.úc p.hạ.m đến Quán ăn nhỏ nhà họ Nguyễn !"
Xe buýt lăn bánh, bà Cát luống cuống la lên: "Dừng xe! Dừng xe! xuống!"
Bà lạch cạch chạy chỗ bán vé đòi trả tiền vé. Người bán vé bơ luôn, giục tài xế cứ tiếp tục chạy.
"Này, cô ăn kiểu gì thế? bảo xuống xe cơ mà!"
"Xuống xe tiền vé. Vé xé , thì bán cho ai? Về chỗ yên !" Cô bán vé cũng chẳng dạng , lập tức đáp trả gay gắt.
"Lúc nãy bảo xuống xe thì xe mới chạy. xuống xe, vé? sẽ lên tận Tổng trạm xe buýt khiếu nại cô!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-an-nho-nha-ho-nguyen-thap-nien-80/chuong-464.html.]
Bà Cát c.h.ử.i rủa ầm ĩ tìm một chỗ trống xuống.
Có chịu nổi nữa bèn lên tiếng: "Bà ơi, bớt giận . Có bà lên nhầm tuyến xe ?"
"Đang thì sực nhớ quên dặn con gái một chuyện quan trọng. Vừa định xuống xe thì xe chạy mất tiêu, xong còn vé nữa. Mọi xem, tức cơ chứ!" Bà Cát hậm hực phàn nàn, xót xa vì lát nữa tốn tiền xe về, mất oan một chuyến xe.
"Bà thông cảm cho , tiền vé họ bỏ túi riêng, công ty cũng đối soát mà. Lát nữa bà xe , hoặc để tối về hẵng dặn dò cũng ."
Thấy phụ nữ vẻ dễ chuyện, bà Cát bỗng nảy một ý định. Bà tươi hỏi: "Thành phố mới mở một nhà hàng Tây đấy, chị ?"
Ai ngờ phụ nữ đó gật đầu cái rụp: "Biết chứ, bà nhắc thì thôi, nhắc đến là lộn ruột. Con gái với yêu nó rủ ăn một bữa, hai đứa ăn hết 14 đồng. Lúc về, nó đưa cho cái hộp đồ ăn đóng gói, bảo nêm nếm cho dễ ăn. mở xem thì ôi thôi, bên trong lèo tèo hai miếng thịt bé xíu, thêm vài cọng mì. Thế mà tận 14 đồng!?
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Con gái bảo đồ ăn dở tệ, nó xót của lãng phí nên đóng gói mang về. Thế mà bà chủ quán cho, còn lên mặt dạy đời, móc mỉa nó, bảo nó hẹn hò với cái thằng ki bo kẹt xỉ chăm chăm đóng gói đồ ăn thừa, còn bày đặt thương hại nó nữa chứ. Mọi xem, bà chủ đó quá đáng ?
Biết tính toán chi tiêu, cần kiệm là đức tính mà bà cứ như tội tày đình . May mà con gái những lời lẽ đó cho mụ mẫm. Nếu nó mà lời bà chủ đó, bỏ mứa miếng thịt thì về nhà cho nó một trận nên .
Cái thời những năm 50, 60, đói đến mức ăn vỏ cây, ăn đất. Những năm 70 cuộc sống khấm khá hơn đôi chút nhưng vẫn eo hẹp lắm. Chúng đều quen sống tằn tiện, chắt bóp , đúng ?"
Mọi xong, ai nấy đều tỏ vẻ bất bình: "Cùng kinh doanh, khác biệt một trời một vực thế nhỉ? Cô chủ nhỏ những khuyến khích khách hàng mang đồ ăn thừa về, mà giá cả còn chăng!"
"Bà chủ nhà hàng vớ vẩn mà kể chính là đây. Cô còn huênh hoang tuyên bố nhà hàng Tây phục vụ bít tết chín kỹ, nếu khách ăn đau bụng thì tự chịu trách nhiệm, nhà hàng liên quan. Cô còn mỉa mai rằng ẩm thực phương Tây là một thú vui tao nhã, cao sang. Nếu chúng giữ cái lòng tự trọng rẻ rách thì cứ việc đến Quán ăn nhỏ nhà họ Nguyễn!"
Nghe những lời , hành khách xe vô cùng phẫn nộ. Rất nhiều trong họ là khách quen của Quán ăn nhỏ nhà họ Nguyễn, lập tức lớn tiếng tuyên bố sẽ bao giờ đặt chân đến nhà hàng Tây đó.