Sau đó, bà kiểm tra lại cục bột, gật đầu hài lòng và rửa tay: "Được rồi, gọi Tiểu Viễn vào cán vỏ bánh cháu!"
Nguyễn Nhuyễn cầm "thánh chỉ" trong tay, trang nghiêm bước ngoài cửa. Đứng trước mặt Quý Viễn, cô ưỡn n.g.ự.c ngẩng cao đầu nói lớn: "Cục trưởng Quý, cục bột và cây cán bột chuẩn sẵn sàng, đến lúc phô diễn kỹ năng của đấy!"
Quý Viễn nhíu mày. Biểu cảm này của Nguyễn Nhuyễn hoàn toàn trái ngược với vẻ lúng túng lúc nãy, trông cứ như thể cô vừa nắm được thóp gì của vậy.
Lẽ nào bà ngoại lại kể cho cô "chuyện thú vị" gì về nữa ?!
Lên xe, Nguyễn Nhuyễn xách theo chiếc tay nải bọc hộp cơm, hai thì cùng khiêng bao bột mì nặng trĩu, Quý Viễn còn xách thêm một giỏ trứng gà nữa.
Có lẽ thấy ba họ đều là những thanh niên sáng sủa, lịch sự, bán vé bảo họ cứ để bao bột mì ở phía , cô sẽ trông chừng giúp.
Nói lời cảm ơn xong, họ về ở hàng ghế cuối cùng.
Nguyễn Nhuyễn vẫn tít bên trong góc, qua lớp lưới bọc vẫn thể cảm nhận ấm tỏa từ hộp cơm.
Chẳng vì đến giờ cơm mà xe nhiều đang ăn uống. Người thì ăn bánh bột mì nướng, thì ăn bánh bao chay. Nguyễn Nhuyễn còn ngửi thấy cả mùi thơm quen thuộc của món ớt chưng dầu đỏ nhà nữa.
Qua tấm kính cửa sổ phía xe, cô vẫn thấy bà ngoại Hứa đang biển báo bến xe buýt. Nguyễn Nhuyễn vội vàng đưa tay vẫy chào tạm biệt bà.
Bà ngoại Hứa thấy cũng đưa tay vẫy chào cô.
Chiếc xe bắt đầu chuyển bánh. Bóng dáng bà ngoại Hứa ngày một nhỏ dần khuất hẳn.
Nguyễn Nhuyễn khụt khịt mũi, ngay ngắn : "Mọi đói ? Bây giờ ăn luôn để về nhà mới ăn?"
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Tôn Thiệu Nguyên lên tiếng: "Nhuyễn Nhuyễn, đổi chỗ cho với, buồn ngủ, hai cứ ăn , để trong góc ngủ một lát!"
Nguyễn Nhuyễn gật đầu đồng ý. Quý Viễn cũng dậy bước lên phía hai bước. Họ bắt đầu đổi chỗ cho , nhưng ngờ ngay lúc Nguyễn Nhuyễn chuẩn bước trong thì chiếc xe bỗng phanh gấp một cái.
Cơ thể Nguyễn Nhuyễn lập tức ngả về phía . Đột nhiên hai bàn tay lớn to vững chãi đỡ lấy lưng cô. Nhờ thời gian định thần , Nguyễn Nhuyễn vội vàng nắm lấy thành ghế bên cạnh để giữ thăng bằng, nhân lúc xe chạy tiếp liền sụp xuống ghế.
Cô bán vé vội vàng : "Né con gà nên xe phanh gấp, chứ? Những ai đang ăn uống thì nhai từng miếng nhỏ thôi kẻo sặc nhé. Bị sặc là nhà xe chịu trách nhiệm đấy, vốn dĩ xe quy định là ăn uống mà!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-an-nho-nha-ho-nguyen-thap-nien-80/chuong-446.html.]
Hành khách xe lập tức im lặng ai phàn nàn gì nữa. Vài bẩn quần áo cũng đành ngậm bồ hòn ngọt, bởi vì nhỡ chèn c.h.ế.t con gà đó, xe đền tiền, mất thời gian chẳng ai đường mà gặp rắc rối cả.
Quý Viễn xuống ghế, nhặt giỏ trứng gà để bên chân.
"Cô đói ? Đói thì ăn ." Quý Viễn định đưa tay lấy chiếc tay nải, giúp cô bưng hộp cơm.
Nguyễn Nhuyễn lắc đầu: "Để về nhà ăn cùng , bây giờ thấy đói."
"Được!"
Cả hai mỉm dời tầm mắt chỗ khác. Nguyễn Nhuyễn tựa lưng ghế, đắn đo xem nên tìm chủ đề gì để chuyện với Quý Viễn.
Quý Viễn cũng trầm ngâm im lặng. Đột nhiên, cả hai cùng đồng thanh lên tiếng.
"Bà ngoại bảo ngoài sườn xám , bà còn định may thêm cho mấy bộ quần áo khác nữa!"
"Cảm ơn cùng về thăm nhà."
Cả hai cùng sững , bật .
Quý Viễn lên tiếng : "Thế thì quá , xem bà ngoại thực sự quý cô đấy!"
" cũng thấy thế! Bà mang một xấp vải lụa cực kỳ, sờ mềm mịn, mát rượi, thích lắm luôn. Bà bảo dùng gấm vóc may sườn xám trông sang trọng, mặc cả đời cũng lo mốt!"
Nguyễn Nhuyễn luôn ao ước một bộ sườn xám thiết kế riêng. Ở thời hiện đại, sườn xám may đo riêng đắt đỏ lắm, cô chỉ dám nghĩ đến thôi. Thế mà giờ đây ước mơ những thành hiện thực, còn là hàng may thủ công chất lượng cao nữa. Tâm trạng cô lúc vui sướng lời nào tả xiết.
"Cô thích là !" Quý Viễn cảm nhận Nguyễn Nhuyễn thực sự yêu thích tay nghề của bà ngoại, trong lòng cũng vô cùng hạnh phúc.
"Vậy nên đừng lời cảm ơn nữa. Anh cảm ơn , cảm ơn , chúng cám ơn đến bao giờ mới xong đây!"
Quý Viễn sang Nguyễn Nhuyễn, ánh mắt cô đầy vẻ chân thành.