Nguyễn Nhuyễn chiên viên củ cải nhiệt tình hướng dẫn.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Cả gian bếp bận rộn hừng hực khí thế, gương mặt ai cũng nở nụ rạng rỡ. Người kẻ kể vài câu chuyện chọc vui vẻ, bận bịu thế mà chẳng ai thấy mệt mỏi chút nào.
Viên củ cải chiên xong bưng thẳng về nhà, nhân lúc nóng còn nghi ngút, cả nhà bốc vài viên ăn cho bõ cơn thèm.
Lũ trẻ con thì hớn hở cầm viên chiên chạy tung tăng khắp nhà, c.ắ.n từng miếng nhỏ xíu nhấm nháp, chẳng nỡ ăn hết một ngụm, bởi vì chỗ còn khi để nguội sẽ lớn cho giỏ treo lên xà nhà, đến Giao thừa thì đừng hòng ăn.
Chúng cầm viên củ cải chiên tay, ùa ngoài ngõ chơi. Vốn dĩ chỉ định oai với lũ bạn là đồ ăn ngon, ai dè chạy mới thấy tay đứa trẻ nào cũng cầm món . Thế là cả đám xúm xít xổm cửa quán ăn nhóp nhép, như thể ngửi thêm mùi thơm bay từ quán thì viên chiên tay sẽ ngon hơn .
Cũng những phụ dẫn con đến muộn, thấy con thèm ré lên thì vô cùng ngại ngùng, một tay xách chậu, một tay xoa đầu con dỗ dành: "Nín con ngoan, sắp tới lượt nhà , lát nữa cũng viên củ cải để ăn mà. đợi một chút, trả tiền, trả tiền xong mới ăn chứ!"
Lúc , những lớn bưng mẻ viên chiên mới lò ngang qua, đều dừng chân lấy cho đứa trẻ hai viên nếm thử.
"Ấy , cần ạ, sắp tới lượt nhà cháu !"
"Ôi dào, hai viên củ cải thôi mà, khách sáo gì. Cứ cầm lấy cho cháu nó ăn, da trẻ con mỏng manh, hôm nay nheo nhóc, ngày mai gió thổi cho nẻ hết mặt bây giờ!"
Nghe cũng lý, khuôn mặt trẻ con cứ trắng trẻo mịn màng mới dễ thương, da mà nẻ bong tróc thì bôi cái gì cũng vô dụng.
"Vậy xin cảm ơn bác ạ. Nào con, mau ngoan ngoãn cảm ơn bác !"
Đứa trẻ hai tay nâng niu viên củ cải chiên, vẫn còn nấc lên từng hồi vì , ngượng ngùng rúc lòng . Người lớn thông cảm nghĩ nhà họ còn đang đợi mang viên chiên về nấu canh, xòa một cái thẳng.
Bỏ xổm xuống nhỏ nhẹ dạy bảo con: "Qua năm mới là con thêm một tuổi , bạo dạn lên, lễ phép. Người cho con đồ ăn, con lời cảm ơn nào."
Đứa trẻ ngoan ngoãn gật đầu, rụt rè đưa viên củ cải tay cho .
Người lắc đầu từ chối: "Con ăn , lát nữa về ăn !"
Đứa trẻ từ từ đưa viên củ cải chiên miệng, c.ắ.n một miếng, nở nụ mãn nguyện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-an-nho-nha-ho-nguyen-thap-nien-80/chuong-271.html.]
"Mẹ ơi, con chơi nhé!" Cậu bé cũng viên chiên , bé chồm hổm ăn cùng đám bạn ngoài .
"Được , nhớ ngoan nhé, đ.á.n.h đấy!"
Đứa trẻ lao như một cơn gió, vui vẻ nhập hội cùng đám bạn, ăn say sưa ngắm đàn kiến bò chân tường.
Người lớn đón Tết thì chỉ bận rộn, tất bật mua sắm đồ Tết, chuẩn cỗ bàn.
Trẻ con thì nhàn rỗi hơn hẳn. Tối nào chúng cũng lôi quần áo mới, giày mới vuốt ve mơn trớn, bẻ ngón tay đếm từng ngày, mong Giao thừa mau ch.óng gõ cửa.
Hơn nữa trong nhà cũng sẽ tràn ngập mùi thơm, đủ hương vị thức ăn hấp dẫn. Người lớn dẫu giấu đồ ăn kỹ đến mức nào, lũ trẻ vẫn định vị chính xác vị trí, hết cách thôi, mũi trẻ con lúc nào cũng thính như cún .
Có gia đình mang viên củ cải chiên nóng hổi về nhà, bắc nồi nước sôi, thả nắm rau chân vịt chần sơ. Sau đó nồi nước mới đun sôi, đập hai quả trứng gà bát đ.á.n.h tan, nhân lúc nước trong nồi đang sủi bọt lăn tăn thì từ từ rưới trứng . Tiếp theo cho rau chân vịt, viên củ cải thái đôi, và thêm chút miến dong nồi.
Trước khi bắc nhỏ thêm vài giọt dầu mè, rắc chút hành hoa.
Món canh viên củ cải thành. Mỗi múc một bát to bự, ăn kèm với cái bánh bao chay, thế là xong bữa trưa ngon lành.
Trong ngõ ít nhà ăn trưa theo cách . Mọi bưng bát tận cửa, ăn rôm rả chuyện trò.
"Viên chiên ngon thật, nấu canh cũng xuất sắc, chẳng bù cho chồng ngày xưa, nấu lên ăn cứ như nhai cục bột ."
" , mùi củ cải thơm nức mũi. Nấu thành canh, lớp dầu mỡ trong viên chiên tiết hòa nước lẩu. chẳng cần nêm thêm giọt dầu nào mà nước canh vẫn váng mỡ vàng ươm, nha đầu Nguyễn bán hàng thật thà quá."
"Đưa cơm cực kỳ, hồi nhà cũng viên củ cải chiên, chẳng ngon như thế . Bố bọn trẻ còn khen nồi canh hôm nay ngon đứt mấy năm ."
"Vẫn là nha đầu Nguyễn tài giỏi. Thật ngờ con bé khiếu nấu nướng đến . Cứ y hệt như thằng cháu nhà , tự dưng thông suốt, học hành lẹt đẹt, đùng cái thành tích vọt lên ầm ầm. Nha đầu Nguyễn cũng thế, nếu cái gã đui mù cắp rập bỏ theo gái, chắc gì con bé bước con đường . Ngẫm cũng coi như trong cái rủi cái may!"