Chưa hết câu, giọng của Nguyễn cắt ngang: "Đi , khóa cửa xong . Nhuyễn Nhuyễn, cùng chúng trạm xe buýt!"
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Thôi , đây là chuyện cô thể kiểm soát nữa .
Đèn đường vẫn sáng, trong bóng đen hắt xuống, mặc chiếc áo khoác quân đội, dáng đặc biệt thon dài, còn cô thì tròn xoe.
Nguyễn Nhuyễn nhịn học theo chim cánh cụt lạch bạch bước , Nguyễn thấy, vội vàng ngăn cô , liếc Quý Viễn, may mà đầu.
"Có ngoài ở đây đấy, con chú ý hình tượng một chút !"
Nguyễn Nhuyễn chớp chớp mắt, bất đắc dĩ rụt rụt cổ.
Bây giờ mới chú ý hình tượng, lúc nãy ăn cơm cũng ai là cứ nhắc nhắc tật của cô cơ chứ.
Mà Nguyễn cứ tưởng Quý Viễn đằng thấy cảnh , nhưng thực mặt đang mang theo nụ rõ nét.
Đến trạm xe buýt, Nguyễn nhịn hỏi: "Quý Viễn, cháu xe buýt mấy?"
Quý Viễn định trả lời, một tia sáng đèn xe càng lúc càng gần.
Tôn Hồng Mai kéo Nguyễn Nhuyễn về phía chỗ lên xe, : "Xe của chúng đến , còn cháu thì ?"
Quý Viễn cũng tiến lên hai bước: "Cháu cũng lên chiếc ."
"Tốt , chúng còn thể cùng một đoạn."
Mẹ Nguyễn lên xe liền mua thẳng ba vé: "Hai vé đến đường Ngũ Nhị, một vé đến... Quý Viễn, cháu đến ?"
Nguyễn Nhuyễn thì trực tiếp phía tìm một chỗ xuống, lẳng lặng chờ xem chuyện hệ trọng lát nữa sắp xảy .
Quý Viễn ngờ Nguyễn mua vé một bước, chút thất sách. Trong xe thì ấm, còn chỗ cửa xe gió lùa khá mạnh, vội vàng : "Cháu cũng đường Ngũ Nhị."
"Vậy là ba vé đường Ngũ Nhị! Quý Viễn, thật trùng hợp, chúng cùng xuống một chỗ, ủa, cháu cũng sống ở đường Ngũ Nhị ?"
Quý Viễn gật đầu.
Lúc cửa xe đóng , tài xế bắt đầu nổ máy, Tôn Hồng Mai tiện hỏi dồn nữa, nhận lấy vé về phía , còn với Nguyễn Nhuyễn: "Con xem trùng hợp ? Quý Viễn cũng xuống xe ở đường Ngũ Nhị, còn sống ở gần đó."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-an-nho-nha-ho-nguyen-thap-nien-80/chuong-214.html.]
Nguyễn Nhuyễn chậm rãi gật đầu: "Trùng hợp, quá trùng hợp, , chừng sống ngay cách vách nhà chúng đấy chứ?"
Tôn Hồng Mai lập tức lớn, sợ ảnh hưởng đến hành khách khác, bà vội vàng bịt miệng , nén giọng xuống: "Cái con bé , bậy bạ gì thế, đau cả bụng, thể sống ngay cách vách nhà chúng , gì chuyện trùng hợp như ."
"Mẹ, chuyện trùng hợp, cũng thiếu một chuyện !"
Buổi tối đường ít , xe nhanh đến trạm, ba xuống xe. Tôn Hồng Mai thấy Quý Viễn cùng hướng với hai con, vội vàng : "Có đèn đường , nhà chúng ngay ở phía , cháu cần tiễn , mau về nhà , bên ngoài khá lạnh đấy."
Quý Viễn nhận điều đúng, nghiêm túc : "Bác gái, nhà cháu cũng ở hướng ."
Tôn Hồng Mai và Nguyễn Nhuyễn cửa nhà , Nguyễn Nhuyễn tự mở cửa.
"Quý Viễn, nhà chúng đến , đây cũng coi như cửa nhà, thời gian rảnh thì qua chơi nhé!" Tôn Hồng Mai khách sáo mỉm với , đó bà liền thấy Quý Viễn gật đầu một cái, lấy chìa khóa từ trong túi , bước đến cửa nhà cách vách.
Tôn Hồng Mai dám tin mở to hai mắt, tận mắt thấy mở khóa xong, đôi mắt trực tiếp trừng tròn xoe.
Bà kéo kéo Nguyễn Nhuyễn: "Con, ... Ôi trời đất ơi, cháu thật sự sống ở đây?"
Tôn Hồng Mai trực tiếp bước qua, cầm lấy ổ khóa mở, trái , chằm chằm Quý Viễn: "Cháu vẫn luôn sống ở đây ?"
Quý Viễn gật đầu: "Vâng."
Tôn Hồng Mai nhịn cảm thán: "Thật kỳ lạ, chúng hàng xóm lâu như , từng chạm mặt nào, e rằng cũng ai tin."
Nguyễn Nhuyễn tựa bức tường cạnh cửa: "Mẹ, cũng nghĩ xem thời gian chúng khỏi nhà và trở về mỗi ngày, bình thường đều ở quán, gì cơ hội chạm mặt."
"Nói cũng đúng! Quý Viễn, cháu mỗi ngày chắc cũng sớm lắm nhỉ!"
Quý Viễn mím môi: "Vẫn sớm bằng hai ."
Tôn Hồng Mai cũng cảm thấy đúng là , tuy bây giờ bán bữa sáng nữa, nhưng những đưa rau đều vẫn đến giờ cũ, bọn họ cũng vẫn dậy sớm.
"Như cũng , cháu là hàng xóm, lúc chúng về nếu cháu ngủ, sẽ mang chút đồ ăn đêm cho cháu. Cháu ngàn vạn đừng từ chối, ở khu chúng chỉ quen một cháu, tránh khỏi sẽ phiền lẫn , cũng coi như để chiếu cố qua !"