Bà má Nguyễn ngó chằm chặp bước dọn cửa đóng , bắt mặt chộp liền bạn Quý Viễn đang ung dung lướt . Bất giác mỉm môi híp mặt tấp thẳng ngõ.
Quý Viễn hạ cằm đáp, "Chào dì ạ. Hôm nay quán nghỉ dì nhỉ, cháu sấn vô sai thời điểm thế ."
Ngót một thời gian dằng dặc bà má Hồng Mai chả gặp, nhận diện cái mớ cằm má lõm hóp của ông kẹ ứa trào nước mắt ngậm ngùi mẫu t.ử bao trùm dâng cao: "Rảnh , khách xa khách lạ sấn vô chi dăm ba cái trò, Nhuyễn Nhuyễn dọn cái lẩu đầu cá ngon bá chấy đó nhe! Khốn đốn sợ mớ đồ chà bá đó thừa ngán tận óc, dư giả bụng cháu nạp thì chui vô giải quyết gọn dùm nghen cháu! Vô mau nào, bộ khoác quân trang nhà nước chả trách mà ngon."
Vội liếc nhanh đường cong mép khẽ hẩy cong nụ tít lên, thoăn thoắt moi tọt tay sâu trong l.ồ.ng n.g.ự.c giấu sâu 2 thẻ chiếu rạp, "Nhà nước phân phát mớ vé xem chiếu bóng dì ạ, ngặt nỗi lu bu công vụ túi bụi cháu tìm nổi thời gian rảnh coi, lân cận dòm nhẵn mặt cái bộ chiếu , thiết nghĩ cô với dì chắc thích nhích chút thú vui nên cất công lặn lội đem vô rủ xem nè!"
Má Nguyễn đ.â.m tít cả hai mắt, "Ôi trời ơi con trai quý hóa quá, khách sáo quá cháu trai. Dì thèm rỏ dãi ngó bộ phim chiếu bóng lắm, quán chạy đua theo cái mớ thời gian nên chả xớ rớ nhấc khỏi mớ bòng bong mần mò rạp xem! Cỡ vé ngâm giấm , khi nào hết mạn coi đây cháu ơi?"
Nắm c.h.ặ.t trong hai bàn tay vé bưng tới dò xoi dòm kĩ, chả lọt chữ hạn. Quý Viễn đưa cái lưng che chốt phụ đóng sập cánh cửa dứt khoát hẩy một câu.
"Cứ thong thả coi, rảnh tới ngó."
Sướng rơn trong tận rốn tim, "Nhất luôn, dì lo ngâm cái vé tới quá hạn chả vô xem phim. Ngồi con, để dì chốt cái cho vô rờ bếp sưởi tay cho ấm!"
Lóng ngóng mừng húm văng vẳng sướng khoái lạc ch.ói tai đập màng thính giác Nguyễn Nhuyễn, chắc luôn cái gã Quý Viễn tới, Nguyễn Nhuyễn đảo tay nấu nước sốt. Cho ớt dầu tỏi xào nấu sốt cay nồng để trần qua nước. Khởi nồi đổ ngập mỡ xào chiên sém mặt cái đầu cá cho thơm. Cá dậy mùi sặc sụa dồn đẩy mùi chiên lan khắp xung quanh nhà.
Chảo nóng rần, Nhuyễn Nhuyễn liếc nhanh lướt ánh lên ngay tọt ngay gã Quý Viễn soi như kính chiếu yêu.
Khác xa tấm ảnh xịn rực ch.ói đ.â.m trúng nhãn quan thì vóc hóp, mắt trũng hốc sâu thâm mảng. Đông về trượt sạp leo rờ, chả hóng ổng ngáy mớ cỡ canh mấy đây nữa . Dường như lướt khước chả thèm nuôi tấm tẹo nào hết trơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-an-nho-nha-ho-nguyen-thap-nien-80/chuong-211.html.]
"Cha bề bộn việc, vác cái mớ xác mỏi nhừ hứng gió vô nẻo đây?"
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Khóe miệng Quý Viễn khẽ giựt giựt mà chả nặn nọt câu chữ mồm, "Thơm quá". Lảng bậy qua chuyện mùi đồ ăn cho qua loa cái trò thưa hỏi.
Nguyễn Nhuyễn bĩu mỏ hừ cái dóc: "Tới cái là dính thơm , lẩu đầu cá bao trọn chất cực phẩm nhất định cháu khẳng định cực khoái khi chú xơi đó!"
"Ờ, đinh ninh cái !"
Chỉ đôi dăm câu văng xó nhưng Quý Viễn cảm thấy giãn cái vèo, sụp cả mí mắt đ.á.n.h vật chống trả cơn buồn ngủ tàn mạt, ngắc ngoải mở tròn đôi mắt trần tục đuổi tiễn mộng đệp xa. Nguyễn Nhuyễn cứ tuôn liên khúc dăm chuyện vui nhộn gần xa quanh quẩn, rôm rả một chặp vài ba câu dội phản hồi đều đều ngặt cái nó trượt dài giảm âm thanh im re lụi tàn bóng tối mộng du.
Quẹo lật sang bắt nhịp chui gọn 1 cục gật gù tựa, cái đầu áp má vô cái lưng ghế khò khò.
Tôn Hồng Mai ló tới chảo nhào dọn buông tiếng c.h.é.m, tay lẹ Nguyễn Nhuyễn phụt thẳng tay suỵt chặn cản họng mồm. Chỉ mỏ về hướng dòm ngó, khò ngáy mất . Ngủ gà ngủ gật cái rúc góc nhà bếp chật chội cũng buồn nẫu não, xót xa vô đối rớt giọt lệ sầu, ôi cái thời con vàng con bạc con kim cương nhà ai cũng yêu quý thương mến nựng tới nựng lui, thanh xuân gánh nhọc còng cái mần chịu thấu mệt bở tai.
"Nhẹ cái đao mần ơn, bê than vô lò nướng cho cháu khỏi nhiễm cái rét nha!"
Nguyễn Nhuyễn trừng đôi mắt nháy liên hồi, thấy cái lăng xăng chạy việc xán xa xán gần bà má Nguyễn dốc bầu tâm sự vun vén đùm bọc chả khác cục cưng.
Trời ạ! Bầm rước cục phân thì dòm vai vợ chứ? Nhào vô rèn cái tâm thế bà vợ ráng ép vô kịch bản cho hợp kịch?