"Đây, tấm các cô thấy , thịt kho tàu. Còn tấm , mao huyết vượng thủy chử, lúc mới món rúng động cả thành phố đấy, xếp hàng từ cửa quán ăn kéo dài đến tận bến xe buýt, còn quẹo một khúc cua nữa cơ! Cái hương vị đó, xuýt~ kể nữa , kể nữa sợ thèm quá chịu nổi mất!"
Những xung quanh đang say sưa, thấy bảo kể nữa liền vội vàng hối thúc: "Đừng chứ, hương vị cơ?"
Người bán hàng rong thấy đều , bộ dáng vô cùng tự hào. Anh lập tức dậy cầm tấm thẻ in hình mao huyết vượng thủy chử lượn một vòng mặt .
"Chẳng cần gì xa xôi, các vị cứ lớp dầu đỏ ! Các vị xem thơm ! Thơm nào!"
Có lớp dầu đỏ bóng loáng hình, nuốt nước bọt, buột miệng gật đầu: "Thơm!"
"Thơm là đúng ! Nó chỉ thơm mà còn tê cay nữa. Huyết vịt mềm mịn dã man, giống như cái gì nhỉ, đậu hũ non , đậu hũ non chắc ai cũng ăn chứ, chỉ c.ắ.n nhẹ một cái là vỡ tan , ngấm gia vị tận bên trong. Chỉ cần một miếng nhỏ như thế, thể ăn hết nửa bát cơm!
Khụ khụ, cho nuốt nước bọt cái . Tiếp đến là phần sách bò ở bên trong, nó giòn sần sật. Giống như cái gì nhỉ, để nghĩ xem miêu tả với thế nào. Ây da, tóm là giòn lắm. Lại còn cả thịt dăm bông đóng hộp nữa, ăn chung ngon hơn hẳn ăn riêng. Trước chẳng thích giá đỗ , mà ăn món , ăn sạch chừa cọng nào!
Giờ thì món ngon đến cỡ nào chứ!" Người bán hàng rong , bản cũng nhịn mà nuốt nước bọt. Lúc thuật , não bộ dường như tưởng đang ăn thật nên điên cuồng tiết nước bọt.
"Món còn tuyệt hơn nữa, tên là gà xào cay. Các vị xem, một nửa đều là ớt đúng ! Cô chủ nhỏ , đây là điểm đặc sắc! Không nhiều ớt như thế thì đổi tên món khác! miêu tả nữa , miêu tả nữa là hôm nay nhảy tàu về Liên Thành mất. Còn cái nữa, đây là đậu hũ Ma Bà, ăn tê cay, mỗi miếng đậu đều bọc bởi thịt bò băm nhỏ, quả thực là một bản hòa tấu tuyệt vời. nhớ lúc đó quất liền hai bát cơm!"
"Cuối cùng, đặc biệt nhấn mạnh với . Chắc đều thành phố Liên Thành chúng là một thành phố nổi tiếng về văn hóa lịch sử, đúng ! Tố chất của dân chỗ chúng cực kỳ cao. Đây là bức tường văn hóa do chính cô chủ của Quán ăn nhỏ nhà họ Nguyễn bỏ tiền xây dựng.
Đây chỉ là một phần nhỏ thôi, bộ bức tường văn hóa dài bằng mấy toa tàu chứ! Trên đó là những bức tranh vẽ về lịch sử ăn uống, chợ b.úa của thành phố Liên Thành. đến xem mới , hóa trong lịch sử thành phố chúng nhiều món ăn ngon đến thế! Quả thật là mở mang tầm mắt."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-an-nho-nha-ho-nguyen-thap-nien-80/chuong-189.html.]
Người bán hàng rong xong, thấy tất cả trong toa tàu đều đang chằm chằm một cách say mê. Không đúng, chính xác mà là đang chằm chằm những tấm thẻ lịch tay .
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Anh động tác cực kỳ dứt khoát thu hết thẻ lịch , nhét túi áo khoác bên trong, cuối cùng còn vỗ vỗ n.g.ự.c: "Đừng nữa, tấm nào cũng thích hết, chuyện bán cho các vị !"
Đồng nghiệp của Tạ Mẫn lập tức xụ mặt thất vọng. Nếu cô thể sở hữu một tấm thì mấy!
cũng khỏi hoài nghi: "Chỉ là một quán cơm nhỏ thôi mà, ngon như đấy, tổ tiên nhà nghề thuyết thư kể chuyện !"
Lời dứt gây một trận ầm ĩ cho một bộ phận hành khách.
Người bán hàng rong cũng vội bực. Anh là đang đại diện cho thể diện của thành phố Liên Thành. Anh liếc xéo : " thèm tranh cãi với . Phàm chuyện gì cũng tự trải nghiệm mới . Anh tin thì cứ đến Quán ăn nhỏ họ Nguyễn ăn thử xem. , ngay cả thị trưởng thành phố An cũng thích món bắp xào hạt thông do cô chủ nhỏ đấy. Chỉ điều in thành thẻ lịch nên các diễm phúc chiêm ngưỡng thôi. Dù thì cũng ăn thử , ngon thực sự!"
Vừa nhắc tới thị trưởng thành phố An, liền sôi sục. Có cũng từng xem bản tin thị trưởng thành phố An đến thành phố Liên Thành họp hội nghị chính phủ lúc , vẫn nhớ mặt đồng chí nữ giữa hai vị thị trưởng.
Cô gái mỉm điềm đạm, nhưng ánh mắt vô cùng kiên định.
" nhớ , quả thực là một nữ đầu bếp Thị trưởng Đổng khen ngợi, món bắp xào hạt thông cũng nhớ. Ý là Quán ăn nhỏ họ Nguyễn đó chính là do nữ đầu bếp mở?"