Phượng Quy Danh Môn - Chương 35

Cập nhật lúc: 2026-03-10 20:46:14
Lượt xem: 46

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sau lễ đại hôn, phủ An vương nhanh khôi phục nề nếp thường ngày. đối với hậu viện, hôm nay là một ngày vô cùng quan trọng, bởi từ nay trở , nơi một chủ nhân danh chính ngôn thuận.

 

Chính viện của phủ An vương mang tên Ngọc viện, vốn sửa sang từ lâu để chờ đón vương phi. Sáng sớm hôm , trong chính sảnh của Ngọc viện, Tạ Ngọc Hàm ngay ngắn ở vị trí chủ tọa. Nàng mặc một bộ y phục gấm đỏ thêu phượng, kiểu dáng trang trọng nhưng quá phô trương, mái tóc vấn cao cài phượng trâm vàng cùng vài viên minh châu nhỏ. Tư thái nàng thẳng thớm, ánh mắt bình tĩnh mà lạnh lẽo, rõ ràng sớm chuẩn cho buổi thỉnh an đầu tiên .

 

Theo quy củ của hậu viện, khi vương phi cửa, tất cả thất đều đến dâng thỉnh an buổi sáng sớm để xác lập tôn ti trật tự. Vì thế từ khi trời còn sáng hẳn, các thất trong phủ lục tục đến Ngọc viện chờ đợi.

 

Trong đó, đầu hàng chính là Thanh Nhi, nay phong trắc phi. Nàng mặc xiêm y màu lam nhạt thanh nhã, trang sức quá cầu kỳ nhưng tinh xảo đủ, thẳng lưng ở vị trí đầu tiên, thần thái bình tĩnh, giống như quen với việc xuất hiện trong những tình cảnh như thế . Phía nàng là mấy vị thị khác, ai nấy đều giữ lễ nghi nghiêm chỉnh, dám chuyện lớn tiếng.

 

Chỉ một vị xuất hiện.

 

Một lúc lâu , khi thấy vẫn đủ, một nha của Ngọc viện bước chính sảnh khom bẩm báo.

 

“Bẩm vương phi, Lục trắc phi truyền lời rằng thể vẫn còn yếu khi sảy thai, hôm nay… e rằng thể đến thỉnh an.”

 

Câu dứt, bầu khí trong chính sảnh khẽ trầm xuống.

 

Tạ Ngọc Hàm vẫn yên, tay cầm chén nhẹ nhàng xoay nắp chén, sắc mặt đổi nhưng ánh mắt trở nên lạnh hơn vài phần. Hôm nay là ngày đầu tiên hậu viện dâng thỉnh an, nếu ngay từ lúc viện cớ đến, chẳng khác nào công khai thách thức uy nghi của nàng.

 

Nàng khẽ đặt chén xuống bàn, giọng bình tĩnh nhưng lạnh lẽo.

 

“Không thể đến?”

 

Nàng nhếch môi.

 

“Thân thể yếu đến mức… vài bước cũng nổi ?”

 

Một ma ma cận lưng nàng lập tức hiểu ý, bước lên cúi đầu.

 

“Vương phi yên tâm, nô tỳ mời Lục trắc phi đến.”

 

Chữ “mời” với giọng điệu đặc biệt rõ ràng.

 

Không lâu , bên ngoài truyền đến tiếng bước chân. Hai nha đỡ một phụ nữ tiến chính sảnh, chính là Lục Vân Nhi. So với lúc , nàng gầy nhiều, sắc mặt tái nhợt như giấy, đôi mắt còn mang theo dấu vết nhiều ngày. Tuy khi bước chính sảnh, nàng vẫn cố gắng thẳng, chậm rãi tiến lên vài bước cúi hành lễ.

 

“Thiếp… thỉnh an vương phi.”

 

Tạ Ngọc Hàm nàng từ xuống , ánh mắt mang theo sự đ.á.n.h giá lạnh lẽo.

 

“Lục trắc phi thể yếu đến ?”

 

“Ngày đầu thỉnh an cũng đến ?”

 

Vân Nhi c.ắ.n môi, cố giữ giọng bình tĩnh.

 

“Thiếp… mất con, thể hồi phục…”

 

nàng kịp hết câu thì một nha cận của vương phi bước , giọng nghiêm khắc.

 

“Lục trắc phi!”

 

“Trước mặt vương phi còn dám biện giải ?”

 

Nha nàng với ánh mắt khinh miệt tiếp:

 

“Ngày đầu hậu viện thỉnh an viện cớ đến, chẳng là khinh thường vương phi ? Nếu ai cũng như ngươi, hậu viện còn quy củ gì nữa!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/phuong-quy-danh-mon/chuong-35.html.]

 

Trong chính sảnh bỗng trở nên im lặng. Tạ Ngọc Hàm vẫn gì, giống như đang để cho nha điều cần . Một lát nàng mới khẽ nâng chén lên, giọng bình thản nhưng cho phép phản bác.

 

“Nếu hiểu quy củ… thì học.”

 

Nàng thẳng Vân Nhi.

 

“Phạt quỳ ngoài hiên hai canh giờ.”

 

Trong sảnh lập tức yên tĩnh đến mức rõ cả tiếng thở. Hai canh giờ tương đương gần bốn tiếng đồng hồ, mà lúc mặt trời bắt đầu lên cao, nền sân đá ngoài hiên nóng dần lên.

 

Sắc mặt Vân Nhi càng trắng bệch hơn. nàng dám phản kháng, chỉ thể cúi đầu thật thấp.

 

“Thiếp… lĩnh phạt.”

 

Chẳng bao lâu , nàng dẫn ngoài hiên của Ngọc viện. Trên sân lát đá rộng, ánh nắng chiếu xuống từng mảng sáng ch.ói. Vân Nhi chậm rãi quỳ xuống, lưng thẳng nhưng hai tay siết c.h.ặ.t trong tay áo, đầu cúi thấp dám ngẩng lên. Bên trong chính sảnh, Thanh Nhi khẽ nghiêng đầu qua cửa, ánh mắt bình tĩnh chút d.a.o động. Nàng hiểu rõ rằng hôm nay chỉ là bước đầu tiên để vương phi mới lập uy trong hậu viện.

 

Trong khi đó, ở Trấn Quốc Công phủ, Vân Nguyệt đang trong thư phòng xem một vài ghi chép do của nàng gửi về. Sau khi tin đại hôn của An vương kết thúc, nàng lập tức cho tiếp tục theo dõi động tĩnh của , bởi trong triều lúc , bất kỳ hành động nào của An vương cũng thể liên quan đến những thế lực phía .

 

Một gia nhân bước khom bẩm báo.

 

“Tiểu thư, của chúng tra một chút tin tức. Dạo gần đây An vương thường đến Thanh Phong t.ửu lâu ở phía đông thành, lúc còn gặp vài vị quan trẻ trong triều.”

 

Vân Nguyệt ngẩng mắt lên, ánh trầm tĩnh.

 

“Gặp những ai?”

 

“Danh sách vẫn đang điều tra thêm, nhưng phần lớn đều là những mới triều lâu.”

 

Vân Nguyệt khẽ gật đầu.

 

“Tiếp tục theo dõi, gặp từng .”

 

Gia nhân cúi đầu nhận lệnh.

 

lúc bên ngoài sân bỗng vang lên một trận xôn xao. Một nha vội vã chạy , thở nhẹ vì gấp.

 

“Tiểu thư, Thái t.ử điện hạ đến phủ !”

 

Vân Nguyệt khẽ nhíu mày, dậy bước ngoài. Khi nàng đến tiền viện, cảnh tượng mắt khiến ngay cả những gia nhân lâu năm của Trấn Quốc Công phủ cũng kinh ngạc. Thái t.ử cổng phủ, phía là một hàng dài công công và ma ma trong cung, còn phía nữa là từng rương lớn khiêng xuống từ xe ngựa.

 

Một rương.

 

Hai rương.

 

Ba rương…

 

Cứ thế kéo dài thành một hàng.

 

Khi các rương mở để kiểm tra, ánh vàng và ánh ngọc gần như chiếu sáng cả sân. Bên trong là vàng bạc châu báu, lụa là gấm vóc thượng hạng, san hô đỏ, phỉ thúy, minh châu, thậm chí còn ít món kỳ trân dị bảo vốn chỉ thấy trong kho báu hoàng gia. Một công công cạnh cầm danh sách sính lễ bắt đầu lớn từng món một, giọng vang khắp sân phủ.

 

Gia nhân trong phủ cảnh khỏi kinh ngạc, bởi nhiều món đồ rõ ràng là cống phẩm quý hiếm chỉ dành cho hoàng gia. Tin tức nhanh truyền ngoài. Chỉ trong nửa ngày, cả kinh thành đều xôn xao bàn tán. Người đều cảm thán rằng đích nữ của Trấn Quốc Công phủ quả nhiên hoàng gia coi trọng, chỉ sính lễ thôi cũng đủ hiểu vị trí của nàng trong lòng hoàng thất.

 

Giữa sân phủ, Vân Nguyệt lặng từng rương sính lễ mở . Ánh mắt nàng vẫn bình tĩnh như thường, nhưng trong lòng nàng hiểu rõ rằng những rương sính lễ chỉ đơn thuần là sính lễ cho một cuộc hôn nhân.

 

Đây còn là một lời tuyên bố với cả kinh thành rằng nàng Vân Nguyệt, đích nữ của Trấn Quốc Công phủ chính là Thái t.ử phi tương lai mà hoàng gia lựa chọn, là lòng vị đương kim thánh thượng.

Loading...