Phượng Quy Danh Môn - Chương 34

Cập nhật lúc: 2026-03-10 20:24:58
Lượt xem: 44

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngày đại hôn của An vương cuối cùng cũng đến.

 

Từ sáng sớm, phủ An vương treo đầy đèn l.ồ.ng đỏ. Cổng phủ rộng mở, xe ngựa của các quan và gia tộc lớn nối đuôi tiến . Tiếng nhạc hỷ vang lên ngớt, gia nhân chạy tới chạy lui chuẩn nghi lễ, khắp nơi đều là sắc đỏ rực rỡ.

 

Trong chính điện, khí náo nhiệt vô cùng.

 

Các đại thần trong triều lượt chúc mừng, của Lễ bộ cũng mặt để giám sát nghi thức. Hôn lễ của hoàng t.ử vốn chuyện nhỏ, quy củ đều cẩn thận.

 

Tạ Ngọc Hàm trong bộ hỉ phục đỏ thẫm, đầu đội phượng quan nặng nề, đưa phủ trong tiếng nhạc vang dội.

 

Một vị Vương phi mới chính thức bước cửa.

 

sự náo nhiệt … chỉ tồn tại ở phía phủ.

 

 

Ở hậu viện phía đông, nơi gần như tách biệt khỏi chính điện rộn ràng , là một bầu khí khác.

 

Trong một căn phòng nhỏ, cửa sổ khép hờ, ánh sáng bên ngoài chỉ len một chút mờ nhạt.

 

Lục Vân Nhi giường.

 

Sắc mặt nàng vẫn còn tái nhợt khi sảy thai. Mấy ngày qua nàng gần như khỏi phòng, thể yếu thấy rõ.

 

nỗi đau trong lòng nàng còn nặng hơn cả thể.

 

Nước mắt ngừng chảy xuống gối.

 

Đứa trẻ…

 

Chỗ dựa duy nhất của nàng trong phủ

 

còn.

 

Ngoài sân, tiếng nhạc hỷ thỉnh thoảng vọng tới.

 

Mỗi thấy, tim nàng thắt .

 

Hôm nay là ngày Tạ Ngọc Hàm chính thức trở thành Vương phi của phủ .

 

Sau hôm nay…

 

địa vị của nàng sẽ càng trở nên nhỏ bé.

 

Vân Nhi khẽ siết c.h.ặ.t t.a.y.

 

Dù hôm qua trong phủ truyền lệnh nâng nàng lên Trắc phi để an ủi khi mất con…

 

thì ?

 

Danh phận cũng chỉ là hữu danh vô thực.

 

Trong hậu viện của An vương phủ, ngoài nàng còn Thanh Nhi cũng phong Trắc phi.

 

sự khác biệt giữa hai quá rõ ràng.

 

Thanh Nhi giao quyền quản lý một phần hậu viện.

 

Gia nhân trong phủ đều nể mặt nàng.

 

Còn Vân Nhi…

 

chỉ một danh hiệu trống rỗng.

 

Không quyền lực.

 

Không chỗ dựa.

 

lúc

 

Cạch.

 

Cửa phòng đẩy .

 

Ba bước .

 

Đi đầu chính là Thanh Nhi.

 

Nàng mặc xiêm y màu xanh lục nhạt, trâm cài đơn giản nhưng tinh xảo. Phía nàng là hai thị nữ cận.

 

Thanh Nhi bước chậm rãi đến gần giường.

 

Khi thấy Vân Nhi bất động đó, khóe miệng nàng khẽ nhếch lên một nụ mỉa mai.

 

“Ôi.”

 

Giọng nàng kéo dài.

 

“Lục trắc phi vẫn còn dưỡng bệnh ?”

 

Vân Nhi mở mắt .

 

Ánh mắt nàng lập tức trở nên lạnh lẽo.

 

nàng gì.

 

Thanh Nhi nhẹ.

 

“Nghe lúc Lục trắc phi m.a.n.g t.h.a.i sủng ái.”

 

“Ta còn tưởng…”

 

Nàng nghiêng đầu Vân Nhi.

 

“… thể sinh trưởng t.ử cho phủ An vương chứ.”

 

Giọng của nàng rõ ràng mang theo ý châm chọc.

 

Vân Nhi siết c.h.ặ.t chăn.

 

Thanh Nhi tiếp tục , giọng điệu càng mỉa mai hơn:

 

tiếc thật.”

 

“Nàng m.a.n.g t.h.a.i tranh sủng quá lộ liễu, khiến Đức Phi nương nương vui.”

 

“Cho nên…”

 

Nàng khẽ .

 

“…mới chịu đau đớn như hôm nay.”

 

Hai thị nữ phía nàng cũng cúi đầu khẽ.

 

Thanh Nhi Vân Nhi từ xuống.

 

“Thật nếu nàng quy củ một chút, học theo …”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/phuong-quy-danh-mon/chuong-34.html.]

 

“thì cuộc sống dễ chịu hơn nhiều .”

 

Nàng chậm rãi tiếp:

 

“Bây giờ thì .”

 

“Sảy t.h.a.i …”

 

“Sau hoài t.h.a.i cũng khó hơn.”

 

Câu như một nhát d.a.o đ.â.m thẳng tim Vân Nhi.

 

Nàng bật dậy.

 

Muốn tát thẳng khuôn mặt .

 

 

nàng dám.

 

Bây giờ nàng còn gì trong tay.

 

Nếu còn gây chuyện, cuộc sống trong phủ sẽ chỉ càng khó khăn hơn.

 

Vân Nhi c.ắ.n c.h.ặ.t môi.

 

Nước mắt rơi xuống.

 

Thanh Nhi cảnh , ánh mắt hiện lên vẻ hài lòng.

 

Nàng thêm vài câu châm chọc nữa mới rời .

 

 

Trong khi đó, phía chính điện của phủ An vương vẫn náo nhiệt.

 

Vân Nguyệt cũng mặt trong khách dự hôn lễ.

 

Nàng mặc y phục màu lam nhạt, dung mạo thanh nhã nổi bật giữa đám phu nhân danh môn. Không ít trong yến tiệc lén nàng.

 

Ai cũng

 

nàng chính là vị hôn thê của Thái t.ử.

 

Sau khi dự lễ một lúc, Vân Nguyệt khẽ với cùng:

 

“Ta mệt.”

 

“Muốn hậu viện dạo một chút.”

 

Đó chỉ là một cái cớ bình thường.

 

Không ai nghi ngờ.

 

 

Một lúc , nàng trong một góc vắng của hậu viện.

 

Thanh Nhi cũng chờ sẵn ở đó.

 

Khi thấy Vân Nguyệt, nàng lập tức cúi đầu hành lễ.

 

“Tham kiến tiểu thư.”

 

Vân Nguyệt khẽ gật đầu.

 

Ánh mắt nàng bình tĩnh nhưng sắc bén.

 

“Vương phi mới cửa.”

 

“Ngươi quan sát cẩn thận.”

 

Thanh Nhi hiểu ngay ý nàng.

 

“Tiểu thư …”

 

Vân Nguyệt chậm rãi:

 

“Theo dõi nhất cử nhất động của hậu viện.”

 

“Đặc biệt là An vương và Vương phi.”

 

Thanh Nhi gật đầu.

 

“Ta hiểu.”

 

Vân Nguyệt dừng một chút thêm:

 

“Sau gửi thư đến Trấn Quốc Công phủ nữa.”

 

Thanh Nhi ngạc nhiên.

 

“Vậy…”

 

Vân Nguyệt :

 

“Người của trong phủ ngươi, A Uyển.”

 

“Sau cứ để nàng thỉnh thoảng ngoài Nguyệt Chi Các mua điểm tâm.”

 

“Ở đó sẽ của .”

 

“Tin tức trao đổi ngay tại đó.”

 

Thanh Nhi khẽ gật đầu.

 

Cách an hơn nhiều.

 

Ít nhất sẽ để lộ dấu vết như thư từ.

 

Một cơn gió nhẹ thổi qua hậu viện.

 

Xa xa, tiếng nhạc hỷ từ chính điện vẫn vang lên.

 

Trong khi ở góc khuất

 

một mạng lưới bí mật âm thầm dựng lên trong phủ An vương.

 

Vân Nguyệt về phía chính điện.

 

Ánh mắt nàng sâu thẳm.

 

Đại hôn hôm nay…

 

chỉ là bước khởi đầu.

 

Những chuyện thực sự đáng xem…

 

còn đang chờ ở phía hậu viện của An vương phủ.

Loading...