Phượng Quy Danh Môn - Chương 33

Cập nhật lúc: 2026-03-10 19:52:05
Lượt xem: 47

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sau đêm Thái t.ử bí mật đến Trấn Quốc Công phủ, kinh thành dường như vẫn vận hành như ngày.

 

Những tin tức trong triều vẫn phiên lan khắp phố phường. Người dân bàn luận về việc phong vương của An vương, các gia tộc lớn thì lặng lẽ chuẩn quà mừng cho đại hôn sắp tới.

 

Trấn Quốc Công phủ cũng ngoại lệ.

 

Trong viện của Vân Nguyệt, việc chuẩn hỉ phục vẫn tiếp tục. Những tấm lụa đỏ thượng hạng đưa đến từng xấp, các thợ thêu giỏi nhất trong phủ ngày đêm việc để kịp thành bộ hỉ phục của nàng.

 

Mọi thứ bề ngoài đều bình lặng.

 

Giống như mặt hồ mùa đông — tĩnh lặng đến mức khiến quên mất rằng lớp nước lạnh vẫn dòng chảy ngầm.

 

 

Chỉ còn một ngày nữa là đến đại hôn của An vương.

 

Cả kinh thành bắt đầu náo nhiệt. Các con phố gần phủ An vương treo đầy đèn l.ồ.ng đỏ, gia nhân trong phủ liên tục để chuẩn nghi lễ ngày mai.

 

đúng buổi chiều hôm , một tin tức bất ngờ lan .

 

Lục thị trong phủ An vương sảy thai.

 

Tin tức truyền nhanh.

 

Người trong phủ rằng Vân Nhi khi bước xuống bậc thềm trong sân bất cẩn trượt chân, ngã mạnh xuống đất.

 

Thai nhi mới ba tháng… giữ .

 

Câu chuyện qua bình thường.

 

Một t.a.i n.ạ.n nhỏ trong hậu viện.

 

Một thất bất cẩn.

 

Chuyện như trong các phủ lớn cũng hiếm.

 

Vì thế phần lớn trong kinh thành chỉ qua thôi.

 

ngày mai còn đại hôn của An vương — chuyện đó mới đáng để bàn tán hơn.

 

 

Trong Trấn Quốc Công phủ, Vân Nguyệt cũng tin .

 

Lúc nàng đang trong thư phòng xem sổ sách quà mừng chuẩn gửi đến phủ An vương.

 

Một nha bước báo tin.

 

“Tiểu thư, trong phủ An vương truyền tin…”

 

“Lục thị sảy thai.”

 

Bút lông trong tay Vân Nguyệt dừng giữa trang giấy.

 

Nàng gì ngay.

 

Chỉ nhẹ nhàng đặt b.út xuống.

 

Sắc mặt nàng vẫn bình tĩnh như thường.

 

trong lòng nàng hề bất ngờ.

 

Nàng đoán chuyện từ yến tiệc Đông Chí.

 

Chỉ là…

 

Nó xảy nhanh hơn nàng nghĩ.

 

lúc , một nha cận khác bước .

 

Trong tay nàng cầm một phong thư nhỏ.

 

“Tiểu thư, thư gửi đến.”

 

“Người đưa thư là từ… Thanh Nhi.”

 

Ánh mắt Vân Nguyệt khẽ động.

 

Nàng lập tức nhận lấy phong thư.

 

Con dấu sáp bóc cẩn thận, rõ ràng gửi cũng hiểu rằng thư thể để lộ ngoài.

 

Vân Nguyệt mở thư .

 

Những dòng chữ vội hiện lên mắt nàng.

 

Chỉ vài dòng đầu, ánh mắt nàng trầm xuống.

 

Trong thư, Thanh Nhi rõ.

 

Vân Nhi sảy t.h.a.i vì trượt chân.

 

Đêm hôm , của Đức Phi âm thầm đến phủ.

 

Sau đó lâu, Vân Nhi liền gọi nội viện.

 

Khi trở , sắc mặt nàng tái nhợt như giấy.

 

Chưa đến nửa canh giờ

 

nàng bắt đầu đau bụng dữ dội.

 

Đứa trẻ… giữ .

 

Thanh Nhi trong thư ngắn gọn, nhưng từng chữ đều khiến lạnh lòng.

 

Đây rõ ràng tai nạn.

 

Mà là ép sảy thai.

 

Vân Nguyệt xong bức thư, im lặng lâu.

 

Nàng gấp thư , đặt xuống bàn.

 

Ánh mắt nàng trở nên sâu hơn.

 

Quả nhiên…

 

Đức Phi tay.

 

Đối với hậu viện của một hoàng t.ử sắp đại hôn, việc một thất m.a.n.g t.h.a.i chính phi là chuyện thể chấp nhận.

 

Cách giải quyết đơn giản nhất…

 

chính là khiến cái t.h.a.i còn tồn tại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/phuong-quy-danh-mon/chuong-33.html.]

 

Trong thư, Thanh Nhi còn thêm một câu ở cuối.

 

Nay Lục thị mất thai, trong phủ địa vị càng thêm yếu.

 

Nô tỳ xin hỏi tiểu thư… cần tay ngay ?

 

Câu hỏi khiến Vân Nguyệt khẽ nhíu mày.

 

Thanh Nhi vốn là nàng cài phủ An vương từ lâu. Nếu gây một vài chuyện nhỏ trong hậu viện lúc , nàng thể .

 

 

bây giờ lúc.

 

Vân Nguyệt trầm ngâm một lát với nha bên cạnh:

 

“Chuẩn giấy b.út.”

 

Nàng nhanh ch.óng vài dòng.

 

Nội dung ngắn.

 

“Tạm thời án binh bất động.”

 

“Tránh gây chú ý.”

 

“Đợi khi chính phi cửa tính tiếp.”

 

Viết xong, nàng gấp thư đưa cho nha .

 

“Cho mang .”

 

“Phải cẩn thận.”

 

Nha cúi đầu.

 

“Vâng.”

 

Sau khi rời , Vân Nguyệt mới khẽ thở một .

 

Nàng ngoài cửa sổ.

 

Trời bắt đầu tối.

 

Trong phủ An vương lúc chắc đang chuẩn cho đại hôn ngày mai.

 

Một chính phi bước cửa.

 

Một thất mất đứa con duy nhất.

 

Hậu viện

 

sắp trở nên thú vị.

 

 

Cùng lúc đó, ở Lục phủ.

 

Khi tin Vân Nhi sảy t.h.a.i truyền đến, Triệu di nương gần như vững.

 

Chiếc chén trong tay bà rơi xuống đất vỡ tan.

 

“Ngươi gì?”

 

Giọng bà run lên.

 

Nha quỳ đất run rẩy.

 

“ Nhị tiểu thư… sảy thai.”

 

Triệu di nương yên tại chỗ.

 

Sắc mặt bà dần trở nên trắng bệch.

 

Bà hiểu rõ ý nghĩa của chuyện hơn bất kỳ ai.

 

Đứa trẻ

 

chính là bàn đạp mà bà đặt cược cho tương lai.

 

Nếu Vân Nhi sinh trưởng t.ử cho An vương, địa vị của nàng trong phủ sẽ vững chắc.

 

Mà khi đó…

 

hai đứa con trai nhỏ của bà trong Lục phủ cũng thêm chỗ dựa.

 

bây giờ…

 

đứa trẻ còn.

 

Triệu di nương sụp xuống ghế.

 

Ánh mắt trống rỗng.

 

Bà lẩm bẩm:

 

“Không thể…”

 

“Không thể như …”

 

Một lúc lâu , ánh mắt bà bỗng trở nên sắc lạnh.

 

Không.

 

Mọi chuyện vẫn kết thúc.

 

Vân Nhi vẫn còn ở trong phủ An vương.

 

Chỉ cần nàng lấy sủng ái của An vương…

 

thì vẫn còn cơ hội.

 

Triệu di nương siết c.h.ặ.t t.a.y.

 

Nàng nghĩ cách.

 

Phải càng nhanh càng .

 

Bởi vì nếu cứ để chuyện tiếp diễn như

 

chỉ Vân Nhi mất chỗ trong phủ An vương.

 

Mà hai đứa con trai nhỏ của bà trong Lục phủ…

 

cũng sẽ dần dần còn tương lai.

Loading...