Phượng Quy Danh Môn - Chương 32
Cập nhật lúc: 2026-03-10 19:36:15
Lượt xem: 40
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đêm đầu đông ở kinh thành luôn mang theo một thứ tĩnh lặng đặc biệt.
Gió lạnh thổi qua hàng trúc trong viện của Trấn Quốc Công phủ, lá trúc va phát âm thanh xào xạc khe khẽ. Ánh đèn trong phòng của Vân Nguyệt lay động, hắt lên tường những bóng hình chập chờn.
Trong phòng chỉ hai .
Thái t.ử bên bàn , còn Vân Nguyệt đối diện.
Từ lúc bước đến giờ, khí giữa hai vẫn mang theo một cảm giác trầm lắng khó .
Thái t.ử vốn dĩ tùy tiện rời Đông cung ban đêm. Việc cải trang đến tận Trấn Quốc Công phủ như thế , rõ ràng là vì chuyện thể qua thư từ.
Một lúc , mới chậm rãi lên tiếng.
“Việc phong vương của Tứ hoàng t.ử… nàng .”
Vân Nguyệt khẽ gật đầu.
“Tin tức lan khắp kinh thành.”
Nàng dừng một chút tiếp:
“Chỉ là thần nữ cảm thấy… chuyện xảy quá đột ngột.”
Ánh mắt nàng bình tĩnh nhưng vô cùng sáng.
“Trước đó trong triều hề dấu hiệu gì.”
Thái t.ử nàng một lúc, khóe môi khẽ cong lên.
Quả nhiên nàng vẫn sắc sảo như .
“.”
Hắn .
“Bởi vì việc phong vương … ý của phụ hoàng ngay từ đầu.”
Vân Nguyệt ngẩng đầu lên.
“Ý của điện hạ là…”
Thái t.ử cầm chén , xoay nhẹ trong tay, ánh mắt trở nên sâu hơn.
“Người đề nghị chuyện với phụ hoàng…”
“Chính là Đức Phi.”
Câu khiến Vân Nguyệt khẽ khựng .
Đức Phi.
Mẫu của Tứ hoàng t.ử.
Nàng suy nghĩ một lát mới chậm rãi:
“Thần nữ tưởng rằng Đức Phi … là tránh hiềm nghi.”
Trong triều đình, hoàng t.ử trưởng thành mà vẫn ở trong cung quá lâu thường dễ khiến nghi ngờ về dã tâm tranh đoạt.
Phong vương, ở phủ riêng, bề ngoài giống như đang tỏ ý tranh quyền.
Thái t.ử khẽ nhạt.
“Nếu chỉ bề ngoài… đúng là như .”
Hắn đặt chén xuống bàn.
“ nàng vì Đức Phi chủ động đề nghị chuyện ?”
Vân Nguyệt lắc đầu.
Trong lòng nàng cũng chút nghi hoặc.
Nếu Tứ hoàng t.ử phong vương rời khỏi cung, cơ hội tiếp xúc với trung tâm quyền lực trong triều sẽ ít hơn.
Điều … rõ ràng lợi cho .
Thái t.ử nàng, giọng trầm thấp hơn.
“Bởi vì bà An vương thế lực riêng.”
“Ở trong cung, hành động của hoàng t.ử đều mắt phụ hoàng.”
“ khi khai phủ lập vương…”
Hắn dừng một chút.
“…thì việc kết giao với quan , xây dựng thế lực riêng sẽ dễ dàng hơn nhiều.”
Ánh mắt Vân Nguyệt đổi.
Nàng hiểu .
Phong vương là đẩy Tứ hoàng t.ử xa quyền lực.
Mà là để một bàn cờ riêng bên ngoài hoàng cung.
Nàng khẽ nhíu mày.
“ chỉ dựa việc phong vương… cũng đủ.”
Thái t.ử nàng, ánh mắt thoáng qua vẻ tán thưởng.
“Cho nên còn một bước khác.”
Hắn chậm rãi:
“Hôn sự giữa An vương và Tạ Ngọc Hàm.”
Vân Nguyệt ngạc nhiên.
“Chuyện … chẳng là Hoàng thượng ban hôn ?”
Thái t.ử khẽ lắc đầu.
“ là phụ hoàng ban chỉ.”
“ cầu xin hôn sự là Đức Phi.”
Trong phòng chợt trở nên im lặng.
Ánh đèn lay động, ánh sáng vàng nhạt phản chiếu lên gương mặt suy tư của Vân Nguyệt.
Nàng khẽ :
“Tạ Ngọc Hàm là đích nữ của Lễ bộ Thượng thư Tạ Văn Kỳ.”
Thái t.ử gật đầu.
“.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/phuong-quy-danh-mon/chuong-32.html.]
Hắn nàng.
“Và Tạ Văn Kỳ… chính là ngấm ngầm về phía An vương trong triều.”
Câu khiến ánh mắt Vân Nguyệt khẽ trầm xuống.
Nếu thật sự như …
thì hôn sự căn bản vì tình địa vị.
Mà là liên minh chính trị.
Thái t.ử tiếp tục :
“Bề ngoài , đây chỉ là một cuộc hôn nhân giữa hoàng t.ử và con gái đại thần.”
“ thực chất…”
“…là kết bè kéo cánh.”
Hắn dừng một chút thêm, giọng trầm hơn:
“Nếu tình thế trong triều đổi…”
“Thậm chí tạo phản cũng chuyện thể xảy .”
Không khí trong phòng lập tức trở nên nặng nề.
Vân Nguyệt im lặng lâu.
Nàng ngây thơ. Sinh trong Trấn Quốc Công phủ, từ nhỏ nàng quen những câu chuyện về triều chính.
khi những lời như “tạo phản” trực tiếp như …
vẫn khiến lòng nàng khẽ rung lên.
Thái t.ử ánh đèn lay động, khẽ thở một .
“Thật …”
“Ta vẫn luôn của đơn giản.”
Hắn , nhưng nụ chút vui vẻ nào.
“Bề ngoài luôn tỏ lông bông, để tâm chính sự.”
“ thực chất…”
Ánh mắt trở nên lạnh hơn.
“…mỗi tay đều dứt khoát.”
“Thậm chí…”
“…tàn nhẫn hơn bất kỳ ai.”
Trong phòng rơi im lặng.
Vân Nguyệt .
Một lúc , nàng bỗng hỏi một câu.
“Vậy… điện hạ nguy hiểm ?”
Câu hỏi khiến Thái t.ử khựng .
Hắn nàng.
Ánh mắt chút ngẩn .
Từ đến nay, Vân Nguyệt luôn đối xử với bằng thái độ kính trọng và bình tĩnh. Nàng hiểu chuyện, thông minh, nhưng cũng luôn giữ một cách đủ.
Đây là đầu tiên nàng hỏi thẳng như .
Không vì triều đình.
Không vì gia tộc.
Mà là vì .
Trong mắt nàng lúc một chút lo lắng giấu .
Thái t.ử nàng lâu.
Ánh mắt chợt mềm .
Hắn bước đến gần nàng.
Khoảng cách giữa hai chỉ còn vài bước.
Vân Nguyệt còn kịp phản ứng thì nhẹ nhàng nắm lấy tay nàng.
Bàn tay ấm hơn nàng tưởng.
Hắn nàng, giọng trầm thấp nhưng dịu nhiều.
“Lo cho ?”
Vân Nguyệt khựng .
Nàng vốn định để lộ cảm xúc như .
khi về chuyện tranh đoạt ngôi vị, trong lòng nàng vẫn khỏi nghĩ đến khả năng nguy hiểm.
Dù …
đang mặt nàng cũng chính là Thái t.ử của Đại Chu.
Là ở trung tâm của cơn sóng ngầm .
Thái t.ử khẽ siết nhẹ tay nàng.
Không mạnh, chỉ giống như một cử chỉ trấn an.
“Nàng yên tâm.”
Hắn chậm rãi.
“Ta sẽ bảo vệ bản .”
Ánh mắt thẳng nàng.
“Cũng sẽ bảo vệ cho nàng.”
Bên ngoài cửa sổ, gió đêm vẫn thổi qua hàng trúc.
Ánh đèn trong phòng lay động, nhưng khí giữa hai dường như đổi.
Trong khoảnh khắc , bàn cờ quyền lực phức tạp của triều đình dường như lùi phía .
Chỉ còn hai giữa ánh đèn vàng ấm.
Và một lời hứa trong bóng đêm yên tĩnh của đầu đông.