Sáng hôm , khi trời tảng sáng, phủ Tứ hoàng t.ử vẫn còn yên tĩnh. Những hàng cây trong sân phủ còn phủ một lớp sương mỏng, gió lạnh đầu đông thổi qua khiến khí càng thêm tĩnh lặng.
Vân Nhi gần như ngủ cả đêm.
Những lời của Tạ Ngọc Hàm trong yến tiệc cứ lặp lặp trong đầu nàng, khiến lòng nàng bất an đến mức khó thở. Càng nghĩ, nàng càng hiểu rõ ý tứ trong câu .
Một chính phi sắp cửa.
Một thất mang thai.
Đứa trẻ trong bụng nàng… chính là thứ khiến khó chịu nhất.
Khi trời sáng, nàng lập tức sai chuẩn xe ngựa.
Nàng về Lục phủ.
Xe ngựa dừng cổng phủ quen thuộc.
Nơi vốn từng là nhà của nàng. kể từ khi đưa phủ Tứ hoàng t.ử, nàng hiếm khi .
Vân Nhi bước xuống xe, nhanh ch.óng hậu viện.
Triệu di nương lúc đang trong phòng uống . Khi nha báo Vân Nhi đến, bà giật .
“Cho nàng .”
Cửa mở, Vân Nhi bước .
Nàng vòng vo, thấy Triệu di nương ngay:
“Di nương, giúp .”
Giọng của nàng mang theo vẻ gấp gáp hiếm thấy.
Triệu di nương gương mặt tái nhợt của nàng, trong lòng trầm xuống.
“Có chuyện gì?”
Vân Nhi bước tới gần, hai tay vô thức đặt lên bụng .
“Ta sợ… đứa trẻ trong bụng giữ .”
Triệu di nương lập tức hiểu .
“Chuyện tối qua?”
Vân Nhi gật đầu.
Nàng kể bộ chuyện xảy trong yến tiệc: sự xuất hiện của Tạ Ngọc Hàm, ánh mắt của nàng , và đặc biệt là câu hàm ý .
“ Nàng như … rõ ràng là dung đứa trẻ .”
Giọng Vân Nhi run nhẹ.
“Điện hạ Đức Phi giữ chuyện.”
“Nếu Đức Phi cũng …”
Nàng hết câu.
ý tứ quá rõ ràng.
Triệu di nương im lặng một lúc.
Bà vốn là đưa Vân Nhi con đường . Từ đầu bà tính toán rằng nếu Vân Nhi thể sinh trưởng t.ử cho Tứ hoàng t.ử, thì địa vị của nàng trong phủ sẽ vững chắc.
bà ngờ chuyện trở nên phức tạp đến .
Tạ Ngọc Hàm nữ nhân bình thường.
Đó là đích nữ của Lễ bộ Thượng thư.
Còn phía nàng là cả một gia tộc.
Triệu di nương khẽ thở dài.
“Con gì?”
Vân Nhi bà, ánh mắt đầy kỳ vọng.
“Di nương, nghĩ kế sách giúp giữ đứa trẻ .”
“Nếu đứa trẻ mất … sẽ còn gì nữa.”
Nàng hiểu rõ.
Nếu mất đứa trẻ, nàng chỉ là một thất bình thường trong phủ Tứ hoàng t.ử.
Mà thất… thể thế bất cứ lúc nào.
Triệu di nương nàng hồi lâu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/phuong-quy-danh-mon/chuong-29.html.]
Ánh mắt bà dần trở nên phức tạp.
Cuối cùng bà khẽ lắc đầu.
“Ta… cách.”
Vân Nhi sững .
“Di nương?”
Giọng nàng đầy khó tin.
“Không cách là ?”
Triệu di nương đặt chén xuống bàn.
Giọng bà thấp vài phần.
“Con hiểu một chuyện.”
“Ta chỉ là thất của một quan viên trong Lục phủ.”
“Ta quyền lực gì trong triều, cũng thế lực phía .”
Bà dừng một chút tiếp:
“Người duy nhất từng thể đối đầu… chỉ Lâm đại đích mẫu của Lục phủ khi xưa.”
Nhắc đến , ánh mắt Triệu di nương tối .
Trong Lục phủ , bà từng đấu đá với vị đại đích mẫu nhiều năm. đó cũng chỉ là tranh đấu trong hậu viện của một gia đình.
Còn bây giờ…
Đối thủ của Vân Nhi là chính phi của hoàng t.ử.
Phía còn Đức Phi trong hậu cung.
Triệu di nương khổ.
“Con nghĩ thể gì?”
Vân Nhi yên.
Những lời giống như một gáo nước lạnh dội thẳng xuống đầu nàng.
“… di nương chính là bảo con đường .”
Giọng nàng run lên.
“Chính nếu sinh trưởng t.ử thì thứ sẽ khác.”
Triệu di nương im lặng.
Bà đúng là như .
bà ngờ… tình thế đổi nhanh đến .
Một lúc lâu bà mới :
“Ta chỉ thể khuyên con một câu.”
Vân Nhi lập tức bà.
Triệu di nương chậm rãi:
“Trong thời gian … con ngoan ngoãn.”
“Đừng gây chuyện, đừng để ai bắt .”
“Chỉ cần đứa trẻ còn trong bụng con, vẫn còn cơ hội.”
lời tai Vân Nhi vô cùng vô lực.
Ngoan ngoãn?
Trong phủ tứ hoàng t.ử, nơi chính phi sắp cửa…
Ngoan ngoãn liệu giữ đứa trẻ ?
Trong lòng nàng dâng lên một nỗi hoảng sợ sâu sắc.
Lần đầu tiên nàng nhận .
Con đường mà Triệu di nương vạch cho nàng…
lẽ hề chắc chắn như bà từng .
Và bây giờ, khi nguy hiểm thật sự đến gần.
Ngay cả Triệu di nương cũng thể giúp nàng nữa.