Phượng Quy Danh Môn - Chương 25

Cập nhật lúc: 2026-03-09 00:32:55
Lượt xem: 44

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cuối đông, gió bấc từ phương Bắc thổi về khiến kinh thành lạnh hẳn . Tuyết rơi nhưng sương sớm phủ mờ mái ngói, từng con phố dường như cũng trầm lắng hơn thường ngày. Ngoài cổng thành phía Nam, binh lính gác nghiêm chỉnh, qua tấp nập.

 

Bên đường, một chiếc xe ngựa mang huy hiệu của Trấn Quốc Công phủ dừng .

 

Vân Nguyệt khoác áo choàng lông cáo trắng, trong xe nhưng vẫn vén nhẹ rèm ngoài. Hơi lạnh phả khiến đôi má nàng ửng hồng, nhưng ánh mắt tràn đầy mong chờ.

 

Hôm nay là ngày Nhị thế t.ử Lâm Cảnh Hàn trở về kinh thành ba năm xa nhà.

 

Phía xe ngựa, Lâm Cảnh Dương cưỡi ngựa đợi. Áo choàng màu sẫm lay động trong gió, gương mặt nghiêm nghị thường ngày hôm nay hiếm khi lộ vẻ nôn nóng.

 

Sáu năm.

 

Đã sáu năm gặp vị duy nhất .

 

Vân Nguyệt bóng dáng , trong lòng cũng dâng lên một cảm giác khó tả. Ba năm khi Cảnh Hàn rời kinh, nàng vẫn còn là tiểu cô nương theo hỏi chuyện sách vở. Giờ đây nàng ban hôn, sang năm sẽ thành với Thái t.ử.

 

Thời gian trôi thật nhanh.

 

Một lúc , phía xa vang lên tiếng vó ngựa dồn dập. Một đoàn xe từ phương Nam tiến về phía cổng thành.

 

Cảnh Dương lập tức thúc ngựa tiến lên vài bước.

 

Người cưỡi ngựa đầu mặc quan phục xanh sẫm, hình cao lớn, lưng thẳng tắp. Gương mặt vốn thanh tú năm xưa giờ thêm vài phần rắn rỏi của từng trải gió sương.

 

Đó chính là Lâm Cảnh Hàn.

 

Ba năm ở phương Nam sửa đê trị thủy, nắng gió khiến đổi nhiều. Thân hình còn cao gầy như mà trở nên khỏe khoắn rắn rỏi hơn, nhưng trong ánh mắt vẫn giữ nét ôn hòa của một vị quan văn.

 

Cảnh Hàn thấy trưởng đợi ở cổng thành liền xuống ngựa.

 

“Đại ca.”

 

Cảnh Dương nhiều, chỉ vươn tay vỗ mạnh lên vai .

 

“Trở về là .”

 

Hai , trong mắt đều lộ ý . Sáu năm gặp nhưng tình vẫn hề xa cách.

 

Lúc Cảnh Hàn mới chú ý tới chiếc xe ngựa phía .

 

Rèm xe vén lên, Vân Nguyệt bước xuống. Áo choàng trắng phất nhẹ trong gió, dung mạo thanh lệ khiến qua đường cũng ngoái .

 

Cảnh Hàn thoáng sững , bật .

 

“Tiểu biểu trưởng thành .”

 

Vân Nguyệt cúi hành lễ, giọng dịu dàng.

 

“Nhị biểu .”

 

Ba năm gặp, nàng dường như càng thêm đoan trang. Cảnh Hàn nàng một lúc gật đầu.

 

“Nghe ban hôn cho Thái t.ử. Hỷ sự lớn như , may mà vẫn kịp trở về.”

 

Vân Nguyệt cũng khẽ .

 

“Ban đầu còn lo biểu kịp về.”

 

Hai còn đang trò chuyện thì phía đoàn xe, một chiếc xe ngựa khác chậm rãi dừng .

 

Từ trong xe, một nữ t.ử trẻ bước xuống.

 

Nàng mặc áo choàng lam nhạt, dung mạo thanh nhã, khí chất dịu dàng mà trầm . Đó chính là phu nhân của Cảnh Hàn, Hàn Thanh Du, đại đích nữ của phủ Hàn Thái Sư.

 

Theo nàng là nha đang bế một bé trai hai tuổi.

 

Đứa bé tròn trịa, đôi mắt đen láy, xuống xe tò mò khắp nơi.

 

Vân Nguyệt thấy liền mỉm .

 

“Đây chính là tiểu biểu điệt ?”

 

Hàn Thanh Du gật đầu, ánh mắt đầy dịu dàng.

 

“Thừa Dực, mau chào cô cô.”

 

Đứa bé nghiêng đầu Vân Nguyệt, lí nhí gọi một tiếng:

 

“Cô… cô…”

 

Tiếng gọi non nớt khiến bật .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/phuong-quy-danh-mon/chuong-25.html.]

 

Đứa bé chính là trưởng tôn của Trấn Quốc Công phủ, Lâm Thừa Dực. Từ khi sinh ở phương Nam đến giờ, đây là đầu tiên nó đặt chân về kinh thành.

 

Sau khi chào hỏi xong, đoàn mới cùng trở về phủ.

 

Buổi tối hôm , Trấn Quốc Công phủ mở một buổi tiệc nhỏ để chào mừng gia đình Cảnh Hàn trở về.

 

Đại sảnh treo đầy đèn l.ồ.ng đỏ, bàn tiệc bày biện phong phú. Ngoài trong phủ, còn Tiêu gia và phủ Hàn Thái Sư mời đến.

 

Không khí vô cùng náo nhiệt.

 

Vân Nguyệt cạnh Tiêu Nhược Lan. Đại nương t.ử của Cảnh Dương lúc hỉ mạch, nhưng t.h.a.i mới gần hai tháng nên nàng vẫn cẩn thận.

 

Gương mặt Tiêu Nhược Lan so với đây càng thêm nhu hòa.

 

Nàng khẽ với Vân Nguyệt:

 

“Muội sang năm thành , phủ chúng thêm một hỷ sự lớn.”

 

Vân Nguyệt mỉm .

 

“Muội cũng chờ ngày .”

 

Hai đang trò chuyện thì phía đối diện một thiếu nữ bước tới.

 

Nàng mặc váy xanh nhạt, dung mạo thanh tú, ánh mắt linh động. Vừa thấy Vân Nguyệt, nàng vui vẻ gọi:

 

“Vân Nguyệt!”

 

Vân Nguyệt , ánh mắt lập tức sáng lên.

 

“Thanh Lan!”

 

Người đến chính là Hàn Thanh Lan, nhị đích nữ của phủ Hàn Thái Sư, cũng là của Hàn Thanh Du.

 

Hai vốn quen từ nhỏ, nay gặp liền kéo tay xuống chuyện.

 

Thanh Lan tươi.

 

“ Sang xuân là  thành với Thái t.ử . Chúc mừng, chúc mừng.”

 

Vân Nguyệt khẽ .

 

“Muội còn kịp chúc mừng tỷ.”

 

Thanh Lan ngẩn .

 

“Chúc mừng ?”

 

Vân Nguyệt nàng, ánh mắt mang theo ý .

 

“Muội tỷ định hôn .”

 

Thanh Lan lập tức đỏ mặt.

 

“Tin lan nhanh thật.”

 

Nàng khẽ hạ giọng, nhưng trong mắt vẫn lộ rõ sự vui vẻ.

 

“Phụ định hôn cho với Tần Lợi, trạng nguyên của khoa thi năm nay.”

 

Vân Nguyệt gật đầu.

 

Cái tên nàng cũng từng qua. Tần Lợi xuất thanh bạch nhưng nổi tiếng là đoan chính, học vấn cao, phong thái quân t.ử.

 

Thanh Lan tiếp tục :

 

“Chúng sẽ thành cuối xuân năm .”

 

Vân Nguyệt bật .

 

“Vậy sang năm kinh thành chắc sẽ nhiều hỷ sự.”

 

Thanh Lan gật đầu, ánh mắt rạng rỡ.

 

Hai trò chuyện vui vẻ, tiếng hòa khí ấm áp của buổi tiệc.

 

Ở phía xa, Cảnh Hàn cảnh khẽ mỉm .

 

Ba năm xa nhà, hôm nay trở kinh thành, thấy gia đình đoàn tụ, quây quần, bỗng cảm thấy vất vả nơi phương Nam đều trở nên đáng giá.

 

Bên ngoài trời đông vẫn lạnh, nhưng trong Trấn Quốc Công phủ, ánh đèn và tiếng khiến đêm trở nên ấm áp vô cùng.

Loading...