Phượng Quy Danh Môn - Chương 24

Cập nhật lúc: 2026-03-09 00:08:45
Lượt xem: 44

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tin tức về việc tứ hoàng t.ử sắp thành với chính phi vẫn còn khiến hậu viện phủ hoàng t.ử xôn xao dứt, thì thời tiết trong kinh thành dần chuyển lạnh. Những cơn gió đầu đông bắt đầu thổi qua các con phố, lá cây trong vườn cũng thưa dần, chỉ còn trơ những cành khô gầy guộc.

 

Trong viện của Lục thị , cửa sổ đóng kín để tránh gió lạnh. Trong phòng đốt lò than, hương t.h.u.ố.c dưỡng t.h.a.i thoang thoảng trong khí.

 

Lúc t.h.a.i của Vân Nhi sang tháng thứ tư.

 

Bụng nàng tuy lớn rõ ràng, nhưng mỗi cử động đều trở nên cẩn thận hơn . Từ khi tin tứ hoàng t.ử sắp lập chính phi, nàng càng dám sơ suất. Trong hậu viện , chỉ cần một sơ hở nhỏ cũng thể khiến nàng mất tất cả.

 

Chỉ còn đến một tháng nữa là ngày chính phi nhập phủ.

 

Thời gian trôi từng ngày khiến nàng càng thêm căng thẳng. Nàng rõ, một khi chính phi bước chân phủ, hậu viện sẽ đổi .

 

Nàng đặt tay lên bụng, khẽ nhắm mắt.

 

Phải giữ đứa trẻ .

 

Dù thế nào nữa.

 

Chỉ cần sinh hoàng tôn, nàng vẫn còn cơ hội vững.

 

trong lòng nàng cũng hiểu, từ bây giờ đến lúc sinh nở, mỗi ngày đều giống như bước băng mỏng.

 

Cùng lúc đó, ở phủ Trấn Quốc công, bầu khí khác.

 

Sáng hôm , tuyết đầu mùa rơi mỏng mái ngói, nha trong phủ còn đang quét sân thì từ viện của đại công t.ử Cảnh Dương truyền tin vui.

 

Đại nương t.ử Tiêu Nhược Lan hỉ mạch.

 

Tin tức lan , cả phủ Trấn Quốc công đều trở nên náo nhiệt. Nha , bà t.ử trong phủ ai cũng nở nụ , bởi vì đây là đứa cháu đích tôn đầu tiên của phủ quốc công.

 

Trong viện của đại công t.ử, Tiêu Nhược Lan đang tựa ghế quý phi, sắc mặt chút mệt mỏi nhưng ánh mắt dịu dàng. Nàng vốn xuất từ Tiêu gia thư hương, tính tình đoan trang, từ khi gả phủ Trấn Quốc công vẫn luôn trưởng bối yêu mến.

 

Cảnh Dương bên cạnh nàng, gương mặt vốn nghiêm nghị hiếm khi xuất hiện nét vui mừng rõ rệt như hôm nay.

 

Hắn nắm tay thê t.ử, giọng trầm thấp nhưng dịu vài phần.

 

“Thái y thể nàng yếu, những ngày tới nghỉ ngơi nhiều hơn.”

 

Tiêu Nhược Lan khẽ gật đầu.

 

“Thiếp .”

 

Ánh mắt nàng lướt qua bụng , nụ nhàn nhạt nhưng ấm áp.

 

Trong khi viện của đại công t.ử đang tràn đầy niềm vui, thì chính sảnh phủ quốc công đón thêm một tin tức khác.

 

Một gia nhân từ ngoài cổng vội vàng chạy , trong tay cầm một phong thư.

 

“Bẩm đại phu nhân! Tấu thư từ phương Nam gửi về!”

 

Nghe đến đó, đại bá mẫu của Vân Nguyệt, Lâm đại phu nhân lập tức bật dậy.

 

“Đưa đây!”

 

Bà nhận lấy phong thư, tay run khi mở .

 

Những dòng chữ đầu tiên lọt mắt, nước mắt bà rơi xuống.

 

Người bên cạnh hoảng hốt.

 

“Đại phu nhân…”

 

.

 

“Cảnh Hàn… sắp trở về .”

 

Trong thư rõ, nhị thế t.ử Lâm Cảnh Hàn thành việc sửa chữa đê điều ở phương Nam. Công việc kéo dài suốt mấy năm nay cuối cùng cũng tất, tấu sớ gửi về triều đình, bản cũng đang chuẩn hồi kinh phục mệnh.

 

Nghe đến đây, đại phu nhân gần như kìm cảm xúc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/phuong-quy-danh-mon/chuong-24.html.]

 

Ba năm.

 

Đã ba năm bà gặp đứa con trai thứ của .

 

Từ khi Cảnh Hàn thi đỗ bảng vàng, triều đình lập tức điều phương Nam phụ trách việc đê điều. Khi mới thành lâu với đại đích nữ phủ Thái sư, Hàn Thanh Du.

 

Hai vợ chồng trẻ rời kinh thành, cùng xuống phương Nam nhậm chức.

 

chuyến kéo dài đến tận ba năm trời.

 

Trong thời gian , đại phu nhân chỉ thể nhận thư nhà gửi về, con trai và con dâu vẫn bình an. bà vẫn luôn canh cánh trong lòng.

 

Nhất là khi tin con dâu sinh một nam hài t.ử ở phương Nam.

 

Đứa cháu nội đầu tiên của bà, Lâm Thừa Dực.

 

từ khi nó sinh đến nay…

 

bà vẫn từng gặp mặt.

 

Nghĩ đến đó, đại phu nhân rơi nước mắt.

 

Một bà t.ử bên cạnh vội vàng :

 

“Đây là chuyện vui, đại phu nhân đừng nữa.”

 

Bà gật đầu liên tục, lau nước mắt.

 

… đúng… là chuyện vui.”

 

Ánh mắt bà xuống lá thư thêm một nữa, trong lòng xúc động mong chờ.

 

Cuối cùng…

 

cuối cùng bà cũng sắp gặp đứa con trai .

 

Gặp con dâu.

 

Và cả đứa cháu nội từng gặp mặt.

 

Nghĩ đến đó, đại phu nhân lập tức sang nha cận.

 

“Chuẩn giấy b.út.”

 

“Ta thư ngay.”

 

Nha vội vàng mang giấy b.út tới.

 

Đại phu nhân xuống bàn, tự tay một phong thư thật dài.

 

Phong thư gửi cho ai khác.

 

Mà là gửi cho Quốc công gia và Quốc công phu nhân.

 

Lúc , hai đang ở nhà tổ tại Dương Châu, kịp trở về kinh thành chuyến về quê tế tổ.

 

Đại phu nhân nhanh, từng nét chữ mang theo sự gấp gáp.

 

báo tin cho họ .

 

Nhị thế t.ử sắp hồi kinh.

 

Cả gia đình bọn họ… sắp đoàn tụ .

 

Ngoài sân, tuyết đầu đông vẫn lặng lẽ rơi xuống, phủ lên mái ngói của phủ Trấn Quốc công một lớp trắng mỏng.

 

bên trong phủ, khí ấm áp hơn bao giờ hết.

 

Những tin vui nối tiếp đến, giống như báo hiệu một mùa đoàn viên sắp tới.

Loading...