Phượng Quy Danh Môn - Chương 21

Cập nhật lúc: 2026-03-08 23:09:06
Lượt xem: 54

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đêm , khi rời khỏi đại sảnh Lục phủ, Lục Vân Nhi như Triệu di nương khuyên. Nàng chỉ ở trong Liên Tâm viện thêm một lát, lặng lẽ cho chuẩn kiệu trở về phủ tứ hoàng t.ử. Trời khuya, con đường Lục phủ vắng lặng, chỉ còn vài chiếc đèn l.ồ.ng treo cửa lay động theo gió đêm. Khi cỗ kiệu rời khỏi cổng phủ, nàng cũng ngoái đầu lấy một .

 

Ngồi trong kiệu, Vân Nhi khẽ vén rèm ngoài. Ánh trăng đêm thu rơi loang lổ mặt đường lát đá, từng dãy nhà hai bên tắt đèn từ lâu, cả kinh thành chìm trong sự tĩnh lặng hiếm hoi. Trong lặng , những lời ban nãy ở Lục phủ hiện lên rõ ràng trong đầu nàng. Lời trách móc của nàng, lời mắng nhiếc của Triệu di nương, và cả ánh mắt lạnh nhạt của Lục Tự thiếu khanh khi so sánh nàng với Vân Nguyệt.

 

Nghĩ đến đó, khóe môi nàng khẽ cong lên, nhưng nụ hề chút vui vẻ nào. Từ nhỏ đến lớn, nàng quen với việc đem so sánh. So với đích nữ, thứ nữ như nàng vốn dĩ thấp hơn một bậc. điều khiến nàng khó chịu nhất phận, mà là việc tất cả dường như đều cho rằng điều đó là hiển nhiên. Vân Nguyệt phủ Trấn Quốc công nâng niu, chọn thái t.ử phi, đến cũng là ánh sáng. Còn nàng, cho dù cố gắng thế nào, cũng chỉ như cái bóng phía .

 

Nàng siết c.h.ặ.t t.a.y áo, móng tay gần như cắm lòng bàn tay. Nếu phận bất công như , thì nàng cũng sẽ còn ngây thơ chấp nhận nữa. Người đời cho nàng con đường dễ , nàng sẽ tự tìm cách bước lên. Nếu nàng sống , nàng cũng thấy Lục Vân Nguyệt sống quá .

 

Cỗ kiệu nhanh dừng cổng phủ tứ hoàng t.ử. Phủ ban đêm vẫn sáng đèn, vài thái giám trực đêm thấy nàng bước xuống kiệu liền vội vàng hành lễ. Một cúi đầu :

“Lục thị hồi phủ.”

Giọng hề mang theo sự cung kính thật lòng, nhưng ít nhất cũng còn là thái độ khinh miệt như .

 

Vân Nhi gì, chỉ khẽ gật đầu bước thẳng viện của . Nha trong viện tin nàng trở về cũng nhanh ch.óng đón. Một tiểu nha cúi nhỏ:

“Lục thị , nô tỳ chuẩn nước ấm, nghỉ ngơi ngay ?”

 

Nàng đưa tay khẽ xoa bụng, ánh mắt trầm xuống. Chính cái t.h.a.i đổi tất cả. Nếu mang thai, nàng vẫn chỉ là một thông phòng nhỏ bé trong phủ hoàng t.ử, sai khiến và coi thường. Tứ hoàng t.ử nâng nàng cũng vì yêu thích gì, mà chỉ vì đứa trẻ trong bụng nàng thể là huyết mạch của hoàng gia.

 

đối với Vân Nhi, như cũng đủ . Trong phủ hoàng t.ử, chỉ cần danh phận là hơn nhiều . Điều quan trọng là nắm lấy cơ hội. Nàng chậm rãi xuống bàn trang điểm, gương đồng phản chiếu gương mặt . Vẻ non nớt còn, đó là ánh mắt trầm tĩnh hơn, cũng lạnh lẽo hơn.

 

Muốn leo lên cao hơn trong phủ hoàng t.ử, chỉ thì đủ. Phía nàng còn chính phi, còn trắc phi, còn nữ nhân đang chờ cơ hội giống nàng. Nếu nàng chỗ thật sự, nàng trở thành trắc phi của tứ hoàng t.ử. Mà để điều đó, cái t.h.a.i đủ giá trị.

 

Nàng đặt tay lên bụng, lòng bàn tay khẽ siết .

 

“Phải là nam hài t.ử…” nàng lẩm bẩm khẽ, như đang tự nhắc nhở chính .

Trong phủ hoàng t.ử, một nữ nhân sinh con trai thì địa vị lập tức khác hẳn. Chỉ cần nàng sinh hoàng tôn, cho dù xuất thấp kém, tứ hoàng t.ử cũng thể tùy tiện coi thường nàng nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/phuong-quy-danh-mon/chuong-21.html.]

 

Ánh mắt nàng dần trở nên kiên định. Bằng cách nào nữa, đứa trẻ trong bụng nàng cũng là nam hài t.ử. Chỉ như , nàng mới thể bước tiếp con đường .

 

Cùng lúc đó, ở phủ Trấn Quốc công, tin tức về việc Lục Vân Nhi m.a.n.g t.h.a.i và nâng lên cũng truyền đến Nguyệt Lan viện. Khi nha cận bẩm báo, Lục Vân Nguyệt đang sách bên cửa sổ. Nghe xong, nàng khẽ dừng tay, bật nhẹ một tiếng.

 

“Hoá .” Nàng đặt quyển sách xuống bàn, giọng mang theo chút thú vị.

“Ta còn tưởng vị thứ của sủng ái đến mức nào, thì đợi đến lúc m.a.n.g t.h.a.i mới nâng lên .”

 

Nha bên cạnh cũng chút ngạc nhiên. Vân Nguyệt vốn ít khi bận tâm đến chuyện trong phủ hoàng t.ử, tỏ hứng thú. Nàng chống cằm suy nghĩ một lát, khẽ mỉm .

“Xem Vân Nhi cũng còn là cô nương cam chịu thông phòng như nữa . Một nữ nhân từng nếm qua nhục nhã, nếu đột nhiên cơ hội, thường sẽ dễ dàng buông tay.”

 

Nói đến đây, ánh mắt nàng tối . Trong lòng nàng hiểu rõ, phủ tứ hoàng t.ử vốn yên tĩnh. Bây giờ thêm một như Vân Nhi, chỉ e càng thêm rối ren. rối ren đối với nàng chắc là chuyện .

 

Nàng sang nha cận, giọng vẫn bình thản như thường.

“Ta nhớ trong phường nhạc ở phía nam thành một ca kỹ tên Thanh Nhi, dung mạo khá xuất chúng, giọng hát cũng khen ngợi. Ngươi tìm cách chuộc cho nàng .”

 

Nha khẽ giật . “Tiểu thư… chuộc một ca kỹ?”

 

Vân Nguyệt nhấp một ngụm , ánh mắt bình tĩnh như mặt nước.

“Ừm. Sau đó tìm cách đưa nàng phủ tứ hoàng t.ử. Không cần danh phận gì lớn, chỉ cần ở trong phủ là .”

 

Nha lúc mới hiểu ý của nàng, liền khẽ gật đầu. Vân Nguyệt đặt chén xuống, khóe môi khẽ cong lên.

“Một ca kỹ xinh , hát, trong phủ hoàng t.ử chắc chắn sẽ thiếu để ý. Để nàng ở đó tai mắt, … khiến nơi náo nhiệt thêm một chút.”

 

Nàng ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng đang treo lơ lửng bầu trời đêm. Trong ánh sáng nhàn nhạt , nụ của nàng mang theo vài phần lạnh lẽo.

 

“Thuận tiện… cũng thể kìm hãm vị thứ của .”

Loading...