Phượng Quy Danh Môn - Chương 20
Cập nhật lúc: 2026-03-08 22:46:11
Lượt xem: 58
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi rời khỏi đại sảnh, Triệu di nương liền kéo tay Vân Nhi thẳng về Liên Tâm viện ( viện ở của Triệu di nương).
Bầu trời lúc ngả sang chiều tối. Ánh hoàng hôn phủ lên Lục phủ một lớp màu nhạt nhòa, gió thu thổi qua hành lang dài khiến mấy chiếc đèn l.ồ.ng khẽ lay động.
Hai con một mạch lời nào.
Triệu di nương còn đang bực vì những lời của Lục đại nhân lúc nãy. Bà vốn khoe khoang con gái mặt lão gia, nào ngờ chê bai thẳng thừng.
Vừa bước viện, bà liền phất tay cho nha lui hết.
“Các ngươi ngoài . Không lệnh thì đừng .”
Cánh cửa khép .
Trong phòng chỉ còn hai con.
Triệu di nương con gái, giọng dịu vài phần.
“Con đừng để ý lời phụ con. Ông từ đến nay vẫn , luôn thiên vị đích nữ.”
Bà kéo Vân Nhi xuống, kỹ gương mặt nàng.
“ . Con bây giờ là của hoàng t.ử, tương lai còn dài.”
Vân Nhi vẫn im lặng.
Nàng cúi đầu, ánh mắt dừng bàn tay .
Một lúc lâu , nàng khẽ :
“Mẫu … thật sự nghĩ con sống ở phủ hoàng t.ử ?”
Triệu di nương khựng .
“Chẳng điện hạ nâng con lên đó ?”
Vân Nhi bật .
nụ mang theo sự chua chát.
“Thiếp…”
Nàng lặp một nữa, giọng khẽ run.
“Mẫu con sống thế nào ?”
Triệu di nương nhíu mày.
Vân Nhi ngẩng đầu lên.
Ánh mắt nàng còn vẻ giả vờ bình thản như lúc ở đại sảnh nữa.
“Ngay ngày đầu phủ, con đưa đến một viện nhỏ phía .”
“Không viện của thất.”
“Chỉ là một căn phòng giống như chỗ ở của nô tỳ.”
Triệu di nương sững .
“Không thể nào…”
Vân Nhi nhạt.
“Tại thể?”
“Con là thứ nữ của Lục phủ. Vào phủ hoàng t.ử… chẳng khác gì một món đồ chơi.”
Nàng siết c.h.ặ.t t.a.y.
Những ký ức mấy tháng qua như dồn dập tràn về.
“Tứ hoàng t.ử từng xem con là nữ nhân.”
“Người gọi con đến… chỉ để trêu chọc.”
“Có uống rượu, bắt con quỳ cửa phòng suốt cả đêm.”
“Chỉ vì … xem con chịu đựng bao lâu.”
Giọng nàng dần run lên.
“Đám nô bộc trong phủ thấy thì càng coi thường con.”
“Nha trong viện dám lưng, thái giám cũng chẳng buồn hành lễ.”
“Đồ ăn của con… là phần thừa khi các thất khác dùng xong.”
Triệu di nương đến đó, sắc mặt dần đổi.
Bà ngờ con gái chịu cảnh như .
Vân Nhi c.ắ.n c.h.ặ.t môi.
“Nếu … nếu con mang thai…”
Nàng đặt tay lên bụng.
“Con vẫn chỉ là một thông phòng thấp hèn.”
“Chẳng ai thèm để ý.”
“Điện hạ nâng con … cũng chỉ vì đứa trẻ .”
Trong phòng bỗng im lặng.
Triệu di nương bụng con gái, ánh mắt chợt lóe lên chút tính toán.
Vân Nhi để ý.
Nàng chỉ cảm thấy lòng nghẹn .
“Mẫu …”
“Người … con hối hận thế nào ?”
Triệu di nương nhíu mày.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/phuong-quy-danh-mon/chuong-20.html.]
“Hối hận?”
“Con hối hận vì ngày đó lời .”
Vân Nhi ngẩng đầu .
Ánh mắt đỏ hoe.
“Người bảo con quyến rũ tứ hoàng t.ử.”
“Người đó là cơ hội của con.”
“ con chịu những gì ?”
Nước mắt nàng rơi xuống.
“Con giống như một món đồ… tùy ý sỉ nhục.”
“Con thậm chí… dám ngoài gặp ai.”
“Con cảm thấy nhục nhã.”
Giọng nàng nghẹn .
“Những ngày ở phủ hoàng t.ử… con chỉ mong trở về Lục phủ.”
“ khi trở về …”
Nàng buồn.
“Phụ vẫn chỉ so sánh con với Vân Nguyệt.”
“Con vẫn là thừa.”
Triệu di nương đến đó, sắc mặt trở nên khó coi.
Bà đập mạnh tay xuống bàn.
“Đủ !”
Vân Nhi giật .
Triệu di nương dậy, ánh mắt đầy tức giận.
“Con những lời là ý gì?”
“Ta đẩy con hố lửa?”
“Ta tất cả đều vì con!”
Bà chỉ tay nàng.
“Con nghĩ một thứ nữ như con bao nhiêu con đường?”
“Nếu phủ hoàng t.ử, con còn thể gả cho ai?”
“Cùng lắm cũng chỉ của một viên quan nhỏ!”
Triệu di nương lạnh.
“Bây giờ con là của hoàng t.ử, còn mang thai.”
“Đó là phúc phần của con!”
“Vậy mà con nhục nhã?”
Vân Nhi sững .
Triệu di nương tiếp tục mắng:
“ là tiền đồ!”
“Ta tốn bao nhiêu tâm sức dạy con.”
“Từ cách ăn , … đến cách nam nhân động lòng.”
“Vậy mà con chỉ than trách phận!”
Bà khoanh tay, giọng đầy khinh thường.
“Uổng công dạy con cách quyến rũ tứ hoàng t.ử.”
“Con thật sự thất vọng.”
Những lời như từng nhát d.a.o đ.â.m lòng Vân Nhi.
Nàng cúi đầu, nước mắt rơi xuống từng giọt.
Một lúc , nàng khẽ :
“Con ghen tị với Vân Nguyệt.”
Triệu di nương sững .
“Ít nhất… nàng từng khinh bỉ như con.”
“Ít nhất… nàng sống đường đường chính chính.”
“Còn con…”
Giọng nàng nhỏ dần.
“Con giống như mắc kẹt trong một tấm lưới.”
“Một tấm lưới mà con thể thoát .”
Ngoài sân, gió thu thổi qua tán cây.
Cành lá xào xạc trong bóng tối.
Trong căn phòng nhỏ của Liên Tâm viện, hai con đối diện .
Một đầy oán hận.
Một đầy tính toán.
Không ai nhận rằng…
Chính từ đêm nay, trong lòng Lục Vân Nhi bắt đầu nảy sinh những hạt giống ghen ghét khó thể dập tắt.