Phượng Quy Danh Môn - Chương 18
Cập nhật lúc: 2026-03-08 22:07:40
Lượt xem: 57
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi thánh chỉ ban hôn truyền khắp kinh thành, phủ Trấn Quốc công càng thêm bận rộn. Lễ nghi, sính lễ, danh sách hồi môn, dạy lễ trong cung… từng việc từng việc đều sắp xếp cẩn thận.
giữa vô vàn chuyện lớn nhỏ , một việc khiến Vân Nguyệt bất ngờ.
Một buổi sáng sớm, quản gia phủ quốc công đến Thanh Nguyệt viện, khẽ bẩm:
“Tiểu thư, Đông cung đến.”
Vân Nguyệt ngạc nhiên.
Nàng y phục chỉnh tề tiền sảnh. Người đến là một nội thị quen mặt của Đông cung, dáng vẻ cung kính.
“Tiểu thư, điện hạ mời ngoài một chuyến.”
“Ra ngoài?”
Nội thị khẽ .
“Điện hạ … là vi hành.”
Vân Nguyệt khựng .
Trong các sách nàng từng , hoàng t.ử vi hành chuyện hiếm. Đó là cách để hiểu dân tình, xem thực tế cuộc sống ngoài cung đình.
nàng ngờ cũng mời .
Nàng một bộ y phục đơn giản, màu lam nhạt, b.úi tóc thấp như nữ t.ử bình thường. Trên mặt trang điểm cầu kỳ, chỉ cài một chiếc trâm bạc giản dị.
Khi đến cổng phủ quốc công, một cỗ xe ngựa nhỏ chờ sẵn.
Thái t.ử đang bên cạnh.
Ngài hôm nay mặc áo bào vải thô màu xanh sẫm, tóc buộc gọn, dáng vẻ giống một công t.ử nhà giàu hơn là đầu Đông cung.
Nhìn thấy nàng, ngài khẽ gật đầu.
“Chuẩn xong ?”
Vân Nguyệt hành lễ nhẹ.
“Thần nữ sẵn sàng.”
Thái t.ử nàng một lượt, khóe môi cong lên.
“Nếu phận nàng, chắc ngoài chỉ nghĩ nàng là tiểu thư nhà buôn nào đó.”
Nàng mỉm .
“Điện hạ cũng .”
Thái t.ử bật khẽ.
“Vậy thì . Hôm nay chúng là hai bình thường.
Xe ngựa rời kinh thành lâu.
Con đường đất dẫn ngoài thành uốn lượn giữa cánh đồng đang vụ.
Đây là đầu Vân Nguyệt rời kinh mà đoàn tùy tùng đông đảo.
Trước , mỗi chùa dự tiệc, nàng đều kiệu kín mít, xung quanh là nha và hộ vệ.
Còn hôm nay, cửa sổ xe mở hé.
Gió đồng nội thổi mang theo mùi đất ẩm và hương lúa non.
Nàng khẽ vén rèm ngoài.
Cánh đồng trải dài đến tận chân trời. Nông dân cúi lưng cấy lúa, tiếng vang lên giữa gió.
Xa xa là những mái nhà tranh thấp, khói bếp bay lên lững lờ.
Cảnh tượng giản dị, nhưng khiến lòng nàng chợt mềm .
“Đây là đầu nàng thấy ?”
Giọng thái t.ử vang lên bên cạnh.
Vân Nguyệt gật đầu.
“Trong phủ quốc công… cảnh tượng khác hẳn.”
Trong phủ, thứ đều chỉnh tề, yên tĩnh. Cây cối cắt tỉa gọn gàng, hồ nước trong vắt, tiếng ồn ào.
Ở đây thì khác.
Nơi sống động hơn nhiều.
Thái t.ử theo ánh mắt nàng.
“Ta thường ngoài như thế .”
“Vi hành?”
“Ừ.” Ngài gật đầu. “Ở trong cung chỉ tấu chương. tấu chương hết dân tâm.”
Ngài chỉ ngoài cửa sổ.
“Ví dụ như ruộng lúa . Nếu quan địa phương báo năm nay mùa, triều đình sẽ vui. nếu ngoài , khi thấy nông dân vẫn lo lắng vì thuế nặng.”
Vân Nguyệt chăm chú .
Những điều nàng từng trong sách, nhưng khi tận mắt thấy khác hẳn.
Xe ngựa dừng ở một thị trấn nhỏ.
Chợ phiên đang họp.
Tiếng rao hàng vang lên khắp nơi.
“Bánh mới lò đây!”
“Táo ngọt đây, táo ngọt đây!”
Người qua kẻ đông đúc. Có gánh rau, bán cá, trẻ con chạy nhảy khắp nơi.
Vân Nguyệt bước xuống xe, lặng một lúc.
Trước mắt nàng là một thế giới khác.
Một bà lão bán bánh bên đường. Thấy nàng , bà hiền hậu.
“Cô nương ăn bánh ?”
Vân Nguyệt lúng túng.
Trước , nàng từng tự mua đồ ngoài chợ.
Thái t.ử bên cạnh, khẽ :
“Thử xem.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/phuong-quy-danh-mon/chuong-18.html.]
Nàng gật đầu, lấy mấy đồng tiền nhỏ.
Bà lão đưa cho nàng một chiếc bánh nóng hổi.
Vân Nguyệt c.ắ.n một miếng.
Bánh mềm, thơm mùi gạo mới, vị ngọt nhẹ.
Nàng kìm .
“Ngon thật.”
Thái t.ử nàng, ánh mắt dịu .
Trong khoảnh khắc , nàng giống thái t.ử phi tương lai, cũng giống tiểu thư thế gia.
Chỉ là một thiếu nữ đầu nếm thử cuộc sống ngoài .
Hai dọc chợ.
Một bán vải đang cãi với khách vì giá. Một đứa trẻ ngã giữa đường bế lên dỗ dành.
Tất cả đều bình thường.
với Vân Nguyệt, mới mẻ vô cùng.
“Trước bên ngoài náo nhiệt thế .”
Nàng khẽ.
Thái t.ử gật đầu.
“Vì mới nàng cùng .”
Ngài nàng.
“Sau nếu nàng thái t.ử phi… nàng cũng hiểu dân tâm.”
Vân Nguyệt im lặng một lúc gật đầu.
“Thần nữ hiểu.”
Họ tiếp tục dọc con phố.
Một gánh hát rong đang biểu diễn giữa đường. Trẻ con vây quanh reo hò.
Một bán kẹo hồ lô giơ cao xiên kẹo đỏ au.
Thái t.ử mua hai xiên, đưa cho nàng một.
“Thử ?”
Vân Nguyệt xiên kẹo trong tay, bật .
“Điện hạ chắc thường ?”
“Không.” Ngài lắc đầu. “Ta cũng thường ăn.”
Nàng c.ắ.n thử một miếng.
Vị chua ngọt lan đầu lưỡi.
Nàng bật khẽ.
“Thật khác.”
Thái t.ử nụ , trong lòng bỗng thấy nhẹ nhõm.
Trong cung, thứ đều quy tắc.
Ở đây thì .
Một lát , họ rời chợ, dọc bờ sông gần đó.
Nước sông chảy chậm, thuyền chài lững lờ trôi.
Hoàng hôn bắt đầu nhuộm đỏ chân trời.
Vân Nguyệt bờ, cảnh non nước trải dài mắt.
“Đẹp thật.”
Nàng khẽ .
Trước nàng từng thấy tranh thủy mặc vẽ núi sông. cảnh thật mắt khác xa.
Gió thổi tà áo nàng bay nhẹ.
Thái t.ử bên cạnh.
“Ta nàng nhớ cảnh .”
“Vì ?”
“Vì khi ở trong Đông cung, đôi khi sẽ ngột ngạt.”
Ngài thẳng.
“ nếu nhớ rằng ngoài còn bách tính, còn non nước như thế … nàng sẽ hiểu đang gì.”
Vân Nguyệt ngài.
Trong ánh chiều tà, gương mặt ngài trầm hơn thường ngày.
Nàng khẽ gật đầu.
“Thần nữ sẽ nhớ.”
Một lúc , nàng thêm:
“Cảm ơn điện hạ.”
“Vì điều gì?”
“Vì cho thần nữ thấy thế giới bên ngoài.”
Thái t.ử .
“Sau chúng còn nhiều cơ hội.”
Ánh nắng cuối ngày dần tắt.
Trên bầu trời, đàn chim bay về tổ.
Xe ngựa lăn bánh về kinh thành.
Trong lòng Vân Nguyệt, thứ gì đó đổi.
Thế giới của nàng còn chỉ là những bức tường cao của phủ quốc công.
Mà còn những cánh đồng, con sông, và tiếng của dân nơi chợ nhỏ.
Và nàng , con đường phía của , sẽ gắn liền với tất cả những điều .