Phượng Quy Danh Môn - Chương 17

Cập nhật lúc: 2026-03-08 21:59:52
Lượt xem: 82

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Yến tiệc qua ba ngày, tin tức lan khắp kinh thành.

 

Cảnh Dương, đại thế t.ử Trấn Quốc công phủ, chính thức định hôn với trưởng nữ Tiêu gia.

 

Tiêu gia vốn là thư hương thế tộc nhiều đời dạy học. Tổ phụ từng là đại nho nổi danh, học trò trải khắp triều đình. Người Tiêu gia chỉ dạy, phần lớn đều nhập triều quan, ít tản tứ phương mở học quán, tiếp tục truyền thừa đạo học.

 

Danh tiếng do quyền thế mà , mà do văn mạch tích lũy trăm năm.

 

Trưởng nữ Tiêu gia, Tiêu Nhược Lan, thông tuệ đoan trang, tinh thông thi thư lễ nhạc, giỏi quản gia. Dung mạo khuynh quốc khuynh thành, nhưng khí chất thanh nhã, giữa đám đông vẫn nổi bật.

 

Mối hôn sự , cũng là “môn đăng hộ đối”.

 

Một bên võ tướng thế gia, một bên thư hương vọng tộc.

 

Văn võ tương hợp, thế lực bổ sung.

 

Hoàng đế khi tấu trình cũng gật đầu phê chuẩn. Thánh chỉ ban xuống, định ngày cưới cuối thu năm nay.

 

Kinh thành một phen xôn xao.

 

Người đều Trấn Quốc công phủ khéo chọn dâu, vì quyền thế mà kết quá mức, cũng để danh vọng lụi tàn.

 

Cảnh Dương tin, chỉ trầm mặc gật đầu.

 

Y hiểu, hôn sự chỉ vì .

 

cũng phản đối.

 

Tiêu gia trưởng nữ, y từng gặp thoáng qua ở yến tiệc. Ánh mắt nàng trong trẻo mà vững vàng, lộ vẻ nịnh nọt. Ít nhất, đó khiến y sinh lòng chán ghét.

 

Mùa thu trôi qua, đông đến xuân về.

 

Kinh thành hé nụ mai đầu mùa, một đạo thánh chỉ khác khiến sóng ngầm dậy lên.

 

“Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu … sắc phong đích nữ Lục Vân Nguyệt thái t.ử phi, định hôn sự xuân sang năm…”

 

Thánh chỉ truyền , cả kinh thành sững .

 

Thái t.ử phi.

 

Ba chữ , đủ khiến bao phủ chấn động.

 

Phủ quốc công sớm chuẩn tâm lý.

 

Từ yến tiệc hôm đó, từ ánh mắt hoàng đế Vân Nguyệt, từ những thái t.ử âm thầm đến phủ luận bàn cục diện, tất cả đều là tín hiệu.

 

khi thánh chỉ thực sự đến, đại bá mẫu vẫn lặng một khắc, mới khẽ thở dài.

 

“Cuối cùng cũng đến.”

 

Vân Nguyệt quỳ nhận chỉ, thần sắc bình tĩnh.

 

Trong lòng nàng gợn sóng, nhưng sớm tự chuẩn cho ngày .

 

Nàng , bước Đông cung chỉ là thê t.ử.

 

Mà là bước trung tâm của quyền lực.

 

Thế nhưng phía Lục gia, là một cảnh tượng khác.

 

Lục Tự thiếu khanh tin, sắc mặt trắng bệch.

 

Thánh chỉ “đích nữ Lục Vân Nguyệt”, nhưng nhắc nửa chữ đến “Lục phủ”.

 

Không câu “xuất danh môn Lục thị”, cũng nhắc đến phụ là Lục Tự thiếu khanh.

 

Giống như… chỉ xác nhận huyết thống, mà hề coi trọng gia thế bên nội.

 

Điều trong triều chuyện nhỏ.

 

Có kẻ xì xào: chăng thánh thượng lòng Lục gia?

 

Hay là… Lục đại nhân đối đãi đích nữ quá lạnh nhạt, khiến thánh thượng vui?

 

Lục Tự thiếu khanh yên.

 

Ông hiểu rõ, những năm qua Vân Nguyệt ở phủ quốc công nhiều hơn ở Lục phủ. Sau khi đích mẫu qua đời, ông dung túng Triệu thị nắm quyền nội viện, để đích nữ chịu nhiều ủy khuất.

 

Nếu chuyện truyền đến tai hoàng đế…

 

Ông càng nghĩ càng lạnh sống lưng.

 

Cuối cùng, ông quyết định đích đến phủ quốc công.

 

Hôm trời lất phất mưa xuân.

 

Lục Tự thiếu khanh mặc triều phục chỉnh tề, mang theo lễ vật, cổng phủ quốc công.

 

Quốc công gia tiếp ông ở tiền sảnh.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/phuong-quy-danh-mon/chuong-17.html.]

Không khí giữa hai , từ đầu hòa nhã.

 

Lục đại nhân ho nhẹ, cố giữ giọng ôn hòa:

 

“Quốc công gia, nay tiểu nữ ban hôn thái t.ử phi, thật là vinh hạnh cho cả Lục phủ. Ta nghĩ… cũng nên rước con bé về phủ một thời gian, dạy dỗ thêm, chuẩn hôn sự cho chu .”

 

Ý tứ rõ ràng.

 

Muốn đem Vân Nguyệt về Lục phủ, để danh nghĩa “xuất giá từ nhà cha ruột” trọn vẹn.

 

Quốc công gia ông, ánh mắt bình thản.

 

“Vân Nguyệt từ nhỏ lớn lên ở đây, nghi lễ, chuẩn , phủ quốc công đều sắp xếp. Không phiền Lục đại nhân nhọc lòng.”

 

Lục đại nhân siết c.h.ặ.t t.a.y áo.

 

… nó cũng là con gái .”

 

Quốc công gia khẽ nhếch môi.

 

“Phải ?”

 

Chỉ hai chữ, khiến sắc mặt Lục đại nhân biến đổi.

 

Quốc công gia chậm rãi đặt chén xuống.

 

“Lục đại nhân, vài chuyện vốn nhắc .”

 

Ông đưa tay hiệu.

 

Một lão quản gia tiến lên, dâng lên một tập giấy.

 

“Đây là lời khai của lão đại phu năm xưa từng chữa bệnh cho con gái , Vân Nguyệt. Cũng là phát hiện t.h.u.ố.c đổi.”

 

Lục đại nhân tái mặt.

 

Quốc công gia thẳng ông.

 

“Triệu thị âm thầm sai đổi t.h.u.ố.c, khiến đích mẫu bệnh tình chuyển nặng, qua khỏi. Chuyện năm xưa .”

 

Giọng ông trầm xuống.

 

“Chỉ là khi vì Vân Nguyệt còn nhỏ, kinh động quá lớn.”

 

Lục đại nhân mồ hôi rịn nơi trán.

 

“Quốc công gia… chuyện chứng cứ xác thực…”

 

“Chứng cứ?” Quốc công gia lạnh. “Nếu trình lên thánh thượng, Lục đại nhân nghĩ kết cục sẽ thế nào?”

 

Không khí trong sảnh đông cứng.

 

Lục đại nhân hiểu.

 

Chỉ cần việc lộ , chỉ Triệu thị khó giữ mạng, mà chức quan của ông cũng khó bảo .

 

Quốc công gia dậy.

 

“Vân Nguyệt là ngoại tôn nữ của . Nàng mất sớm, những năm qua chịu bao nhiêu thiệt thòi, đều thấy.”

 

Ánh mắt ông lạnh hẳn.

 

“Lục đại nhân, nếu yên bình, nhất đừng cố kéo Vân Nguyệt về Lục phủ.”

 

“Còn chuyện xuất giá… nàng sẽ xuất giá từ phủ quốc công.”

 

Từng chữ như đóng đinh.

 

Lục đại nhân lặng, lòng rối như tơ vò.

 

Ông còn đường lùi.

 

Rời khỏi phủ quốc công, mưa xuân nặng hạt hơn.

 

Xe ngựa lăn bánh con đường ướt át.

 

Trong lòng ông dâng lên nỗi bất an từng .

 

Còn trong phủ quốc công, Vân Nguyệt bên cửa sổ, mưa rơi.

 

Nàng phụ đến.

 

Cũng kết cục.

 

Ánh mắt nàng gợn sóng.

 

Từ ngày mẫu mất, nàng hiểu, những mang danh phụ , nhưng từng thực sự là chỗ dựa.

 

Xuân năm , nàng sẽ Đông cung.

 

Còn Lục phủ… từ lâu còn là nhà của nàng nữa.

Loading...