Phu quân yếu đuối không thể tự lo - 1 - 4

Cập nhật lúc: 2026-03-12 17:14:24
Lượt xem: 92

1

Bữa tiệc mùa xuân năm nay một vị khách khanh từ nơi xa đến.

Nghe là công t.ử họ Lý ở Giang Nam, đến kinh thành tìm thầy cầu t.h.u.ố.c.

Cơ thể yếu ớt đến mức gió thổi qua cũng thể ngã, làn da trắng đến ch.ói mắt.

Chỉ yên ở đó, trông sống động hệt như một bức tranh mỹ nhân mong manh dễ vỡ.

Thèm mala quá

Vô cùng câu nhân.

Một đám tiểu thư vây quanh mời rượu trêu đùa, nhưng mang dáng vẻ nửa ngụm cũng nuốt trôi.

Đôi mắt đáng thương chằm chằm .

Bình thường cũng chút tâm địa hiệp nghĩa, thể trơ mắt mỹ nhân ức h.i.ế.p.

Ta sải bước xông tới, giật lấy chén rượu:

"Bản tiểu thư uống , mỹ nhân hôm nay thuộc về ."

Mọi bất mãn: "Đồ đời , đều Mộc tỷ tỷ cướp mất ."

Bản tiểu thư đây sâu sắc đồng tình với điều đó.

Vài chén rượu trôi xuống bụng, trời đất bỗng cuồng.

bình thường, t.ửu lượng của kém thế ?

Mỹ nhân vững vàng đỡ lấy , rời khỏi bữa tiệc trong tiếng ồn ào.

Trong cơn mê man, dường như đu bám lấy cổ mỹ nhân.

Dưới sự thúc đẩy của tình cảm, dường như lột đồ mỹ nhân.

Khi luồng nhiệt cuồn cuộn dâng lên, dường như mở khóa một kỹ năng nào đó.

Đến khi mở mắt nữa, biến thành của .

......

 

2

Mắt mỹ nhân đỏ hoe, ho sặc sụa như thể giây tiếp theo sẽ tắt thở.

"Bản công t.ử cơ thể ốm yếu, tiểu thư chịu trách nhiệm."

Ta tát mạnh trán , chơi ngu .

Giờ ăn với trúc mã đây?

Trúc mã của , Tô Chấp Dạ, võ công cao cường, mang tâm địa hiệp nghĩa, từ nhỏ trong mộng của .

Đêm khi xuất chinh, tặng bội kiếm, ngỏ lời yêu .

Ta thề thốt bày tỏ, dù bao lâu, cũng sẽ đợi .

Mười ngày gửi thư, sắp khải , nhớ , bắt ngày hôm đó nhất định mặt bên ngoài cửa Chính Dương đón .

Chuyện thì dễ.

Chỉ là chuyện ...

Giấu giếm qua ải? Trong lòng thấy hổ thẹn.

Thành thật khai báo? Đàn ông ai hào phóng đến thế.

Đường ai nấy ? Thế thì thiệt quá.

Cái tên yếu ớt mong manh mắt , tuy bề ngoài trắng trẻo sạch sẽ, nhưng chỉ mới ăn với một sống dở c.h.ế.t dở thế .

Thì tác dụng gì chứ?

Haizz, đành tốn tiền tiêu tai .

Ta giật lấy vòng lạc cổ .

"Công t.ử, đêm qua chỉ là một tai nạn. Sợi lạc đáng giá ngàn vàng, cầm lấy mua mấy thang t.h.u.ố.c bổ , hai chúng coi như thanh toán xong."

Công t.ử nhận lấy vòng lạc, nhét trong n.g.ự.c.

Bày vẻ mặt tủi đáng thương.

"Tiểu thư thật là lương tâm."

Trời ạ, thu bảo bối thì nhanh thoăn thoắt, cái vẻ như tiểu quan trong Nam Phong Quán bằng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/phu-quan-yeu-duoi-khong-the-tu-lo/1-4.html.]

3

Về việc đối mặt với trúc mã Tô Chấp Dạ như thế nào, suy nghĩ một ngày một đêm mà vẫn tìm cách giải quyết.

Thôi bỏ , thuyền đến đầu cầu ắt sẽ thẳng, vui vẻ ngày nào ngày đó.

Ta thu xếp bản gọn gàng, chuẩn ngoài tìm thú vui.

Trời đất ơi, tên ma ốm chặn ngay cửa nhà , chặn đường cha mới bãi triều của .

Hắn cầm sợi lạc của , bảo đó là tín vật đính ước tặng !

Phía là một hàng gia đinh, khiêng hơn chục cái rương.

Hắn dám đến đây để — cầu, !

Đáng mạng hơn là, hàng xóm láng giềng bắt đầu lục tục kéo đến vây quanh cổng nhà .

Gia đinh mở từng rương sính lễ .

Đến cả trong mắt cha cũng lóe lên một tia sáng.

Thỏi vàng ròng, lụa Vân Cẩm Tô Châu, sách cổ quý hiếm...

Đông châu, chuỗi hổ phách, san hô đỏ rực...

Khiến xung quanh khỏi trầm trồ suýt xoa.

Cha tuy quan to, nhưng tiền kiếm ít ỏi.

Bảo bối nhà , là đồ hoàng gia ban thưởng từng món một.

Khiêng từng rương từng rương đến thế , quả thực là đang thách thức bản tính con .

Ta nuốt những lời định đuổi trong, nhịn hỏi:

"Công t.ử, nhà ... nghề gì ?"

"Gia phụ... khụ khụ... chút việc buôn bán nhỏ ở Giang Nam."

Buôn bán nhỏ cái gì mà nhiều tiền hơn cả ông quan tam phẩm như cha thế ?

 

4

Tuy nhiên cha là ai chứ, là đài chủ Ngự Sử Đài đường đường chính chính, một chính khí hàn c.h.ặ.t , xưa nay luôn coi tiền tài như cặn bã, vàng bạc châu báu ông từng cự tuyệt còn nhiều hơn thế gấp vạn .

Ta tin cha sẽ bán con gái.

Mắt thấy cha sắp đuổi .

Tên ma ốm khom hành lễ:

"Đã danh Ngự Sử đại nhân cương trực công bằng, triều đường dám những lời khác dám , là rường cột của bách tính và triều đình.

"Vãn bối Lý Thi Niên ngưỡng mộ từ lâu, hôm nay diện kiến, quả thực là vinh hạnh."

Vài câu khiến sắc mặt cha chuyển ngay từ mây mù sang nắng ráo.

Sau đó, từ từ móc trong n.g.ự.c một cuốn sổ:

"Đây là cuốn ghi chép dân tình địa phương mà tại hạ chỉnh lý trong thời gian rảnh rỗi dưỡng bệnh, lẽ sẽ giúp ích cho đại nhân."

Cha mở , cũng vươn cổ trộm hai cái.

Từng câu từng chữ đều bám sát công vụ của Ngự Sử Đài!

Tên ma ốm rốt cuộc bao nhiêu bài tập về nhà .

Bây giờ nghi ngờ, bữa tiệc mùa xuân hôm đó, mới chính là con mồi.

Không , cứ tiếp tục thế , cha sẽ thu phục mất.

"Cha, cha xem vóc dáng của kìa, yếu ớt như gió thổi là bay, con gái mà gả thật, chẳng là sống chịu tội ."

Tên ma ốm cúi : "Cơ thể tại hạ tuy yếu một chút, nhưng những việc như quản lý gia nghiệp, nối dõi tông đường, tại hạ vẫn thể trọn bổn phận. Chẳng đêm hôm tiểu thư thử qua ?"

Tên đúng là sợ chuyện bé xé to mà.

Cha lập tức biến sắc, ánh mắt lượt lướt qua:

Sợi lạc trong tay tên ma ốm, vết đỏ cổ , sính lễ ở đằng xa, hàng xóm láng giềng xung quanh, cuốn sổ ghi chép tay.

Cuối cùng chậm rãi nhả bốn chữ lớn, định đoạt cả đời .

"Khiêng trong ."

Khóe môi tên ma ốm cong lên một nụ gian xảo.

Ta sống mà như còn gì luyến tiếc.

 

Loading...