20
Sống hai đời, cuối cùng mới ít sự thật từ miệng Tống Dụ Sinh. Hóa kẻ tung tin đồn nhảm về diễn đàn trường kiếp là , mà là một tên đàn em của . Nghe chút thù hằn với giàu, ăn của , uống của nhưng chướng mắt vì quá nhiều tiền. là nuôi ong tay áo, móc điện thoại định tìm tên đó tính sổ thì Tống Dụ Sinh ngăn .
"Anh cảnh cáo , cũng tận mắt thấy rời khỏi nhóm của các em, sẽ phiền em nữa ." (Thực tế là Tống Dụ Sinh đ.á.n.h cho tên đó một trận và cảnh cáo bao giờ xuất hiện mặt nữa).
thẳng dậy, rút bàn tay đang luồn lách vạt áo của Tống Dụ Sinh , nghiêm túc hỏi: "Vậy kiếp mặt bao nhiêu là bảo hoa khôi tránh xa em ?"
Ánh mắt Tống Dụ Sinh thoáng khựng : "Lúc đó hảo cảm với em , thấy em cứ đon đả với cô gái khác, thấy ghen nên mới lời suy nghĩ, xin em."
"... Không , dù gì thì em cũng đ.á.n.h trả ."
Thèm mala quá
Miệng thì nhưng trong lòng vẫn tránh khỏi chút ấm ức. Kiếp chính vì câu đó mà đàm tiếu suốt thời gian dài. lập tức nhéo mạnh eo Tống Dụ Sinh một cái. Hắn chẳng hề phản kháng, trái còn nhích tới gần hơn. Hắn nâng mặt lên, trong mắt là sự dịu dàng và cả nỗi đau buồn che giấu nổi.
"Kiếp là sai, nên nhốt em núi, hối hận lắm, là hại c.h.ế.t em. Cho nên kiếp , ban đầu định nỗ lực kiếm tiền, đó sẽ đường đường chính chính theo đuổi em, cùng em chuyện yêu đương như bao cặp đôi bình thường khác."
Tống Dụ Sinh từ từ cúi đầu, trán chạm trán : " chịu nổi, A Trạch, thật sự chịu nổi nữa, nhớ em quá, cho nên..."
Không đợi Tống Dụ Sinh hết câu, khẽ ngẩng đầu lên, thu hẹp cách cuối cùng giữa hai chúng . hôn nhẹ lên môi vài cái sâu mắt : "Em , em đồng ý với ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/phu-nhi-dai-cung-muon-bi-cuong-che-ai-sao/ket.html.]
ngay mà, Tống Dụ Sinh thích , thích, cực kỳ thích luôn!
21
Sau khi hóa giải hiểu lầm, và Tống Dụ Sinh bắt đầu quấn quýt bên . đem hết tiền trong túi đưa cho khởi nghiệp, Tống Dụ Sinh chẳng hề do dự, giao hết cổ phần công ty mới thành lập cho , còn thì chỉ tên một giám đốc thuê. Từ ông chủ kiếp , ngoắt một cái trở thành trâu ngựa việc cho . Hắn ôm eo , chẳng học từ cái thói nũng: "Sau đành nhờ bảo bảo nuôi ."
Con vốn ưa mềm ưa cứng. Ai đối đầu với là càng hăng hái, nhưng nếu mềm mỏng là chịu thua ngay. ngoan ngoãn để mặc gặm nhấm môi .
"Đừng hôn nữa, lát nữa em còn đến trường." sức đẩy Tống Dụ Sinh đang hôn đến mức thở nổi . là tuổi trẻ hừng hực khác, sức lực của chỉ hơn chứ kém kiếp !
Hai thằng đàn em duy nhất dường như cũng nhận điều gì đó, giờ cứ hễ gặp Tống Dụ Sinh là gọi "chị dâu" ngọt xớt. Nhất là Đường Nguyên, nghi ngờ đầu óc nó rỗng tuếch thật , cư nhiên với : "Đại ca, theo đuổi hoa khôi chỉ là chiêu nghi binh thôi ? Thực chất là nhắm trúng Tống Dụ Sinh chứ gì, đại ca giỏi thật, là nhất!" Đường Nguyên giơ ngón tay cái cái với .
Buổi tối, bảo Tống Dụ Sinh công ty lớn mạnh thì để dành một chỗ trông cửa cho Đường Nguyên. Cái hạng não như nó hợp với vị trí đó. Tống Dụ Sinh xoa đầu lấy lệ nhanh ch.óng việc bên máy tính. Đáng ghét thật, khởi nghiệp bận rộn đến mức cái tên lúc nào cũng hừng hực d.ụ.c vọng như giờ cũng chẳng thèm ngó ngàng gì đến !
quầng thâm mắt , chẳng đành lòng quậy phá. lấy chùm nho trong tủ lạnh mà Tống Dụ Sinh mua về lúc học về rửa sạch, lột vỏ đưa đến tận miệng . Tống Dụ Sinh há miệng ăn. Ăn vài quả thì lắc đầu ăn nữa. lau khô tay, gục mặt xuống bàn gương mặt gầy gò nhưng thanh tú của , xót xa bảo: "Hay là nghỉ một lát ? Mai tiếp cũng mà, giờ cũng thiếu tiền." Tuy giàu như nhưng cũng đến mức thiếu ăn thiếu mặc, 700 ngàn tệ đó vẫn còn dư một ít.
Tống Dụ Sinh gì, khi gõ xong dòng mã lệnh cuối cùng, sang nắm lấy tay , ánh mắt đầy vẻ nghiêm túc: "A Trạch, em sống tùy ý, tự do tự tại. Kiếp , kiếp nhanh ch.óng mang điều đó cho em." Lời ngọt ngào khiến đỏ mặt, mím môi giấu sự vui sướng trong lòng: "Được , thật là chẳng gì với luôn."