Điểm , Hướng Như Phương , Lâm Vu và Tôn Nguyệt Thanh cũng hiểu.
Tôn Lị Dao khi Hướng Như Phương , mất vài giây mới phản ứng ý của bà .
Nhất thời, cô ả càng tức giận hơn: “Chuyện, chuyện thể nào, chắc chắn chỉ là trùng hợp thôi.”
Hướng Như Phương nhất thời gì thêm nhưng liếc Lâm Vu.
Mặc dù đó họ đều cảm thấy Phong Đình Thâm tình cảm sâu đậm với Lâm Vu, chỉ cần cô liên lạc với Phong Đình Thâm nhiều hơn, chắc chắn thể hòa với Phong Đình Thâm như lúc ban đầu.
theo bà , hai ngày nay Lâm Vu chủ động liên lạc với Phong Đình Thâm nhưng Phong Đình Thâm việc ...
Phong Đình Thâm bận việc nhưng thể dành thời gian ăn cơm với Dung Từ...
Nói như , hiện tại trong lòng Phong Đình Thâm, Dung Từ và Lâm Vu ai nặng ai nhẹ, dường như quá rõ ràng .
Tôn Lị Dao tức thì tức, tin thì tin nhưng cũng nghĩ đến điểm .
Cô ả càng tin, vội vàng :
“Anh rể cũng ăn riêng với con tiện nhân , bọn họ ăn cùng thể là ý của Phong Cảnh Tâm, lay chuyển nó nên mới ăn cùng Dung Từ chứ? Dù thì rể cưng chiều Phong Cảnh Tâm thế nào, chúng đều rõ mà.”
Quả thực cũng khả năng .
sợ là sợ ngược là Phong Đình Thâm vì gặp Dung Từ mà lấy Phong Cảnh Tâm cầu nối.
Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Vu vẫn gì nhiều.
Ánh mắt Tôn Nguyệt Thanh thâm trầm, đang nghĩ gì....
Ngày hôm .
Dung Từ bình thường.
Buổi tối, cô và Úc Mặc Huân tham dự một bữa tiệc.
Họ bước sảnh tiệc, trò chuyện với chủ nhân bữa tiệc vài câu thì thấy nhóm Lâm Vu.
Tuy nhiên thấy bóng dáng Phong Đình Thâm.
Dung Từ mặt cảm xúc dời mắt .
Úc Mặc Huân cũng thấy họ, bĩu môi : “ là xui xẻo.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/phong-tong-vo-ngai-muon-ly-hon-tu-lau-roi/chuong-466-deu-thich-dung-tu.html.]
Hôm nay họ đến đây là để bàn chuyện hợp tác.
Úc Mặc Huân còn việc khác xử lý, việc hợp tác đó vẫn luôn do Dung Từ phụ trách.
Thấy Dung Từ cứ mãi chuyện với , Úc Mặc Huân chu đáo bưng nước cho cô, lấy khăn giấy cho cô lau miệng.
Lâm Vu và nhóm Tôn Lị Dao ngay khi Dung Từ bước bữa tiệc chú ý đến họ.
Thấy Úc Mặc Huân đối xử với Dung Từ chu đáo, quan tâm dịu dàng như , sắc mặt Tôn Lị Dao và Hướng Như Phương đều lắm.
Giọng điệu Hướng Như Phương chua loét: “Bọn họ qua, tình cảm vẻ cũng đấy chứ.”
“Cũng chẳng cô cái gì .”
Thấy Úc Mặc Huân đối xử với Dung Từ như , nghĩ đến việc Phong Đình Thâm hiện tại cũng động lòng với Dung Từ, giọng điệu Tôn Lị Dao chua chát bất bình:
“Cô đúng là cũng xinh nhưng chị họ chẳng xinh hơn, xuất sắc hơn cô ?”
Hướng Như Phương cũng cảm thấy cháu gái xuất sắc hơn.
Lâm Vu cuộc trò chuyện của họ, gì.
Tôn Nguyệt Thanh cũng gì.
lúc , Hạ Trường Bách đến.
Hướng Như Phương và Lâm Vu đều thấy Hạ Trường Bách ngay lập tức.
Vì đây Hạ Trường Bách từng từ chối Tôn Lị Dao nên Hướng Như Phương bây giờ thấy Hạ Trường Bách đều cảm thấy chút ngại ngùng.
Tôn Lị Dao càng dám thẳng Hạ Trường Bách, thấy là mắt đỏ hoe.
khi xuất hiện, ánh mắt khó lòng rời khỏi .
Tôn Nguyệt Thanh ngược thái độ bình thản, thấy Hạ Trường Bách, vẫn chủ động dịu dàng chào hỏi như khi: “Trường Bách.”
Hạ Trường Bách ngờ họ cũng đến.
Bước chân khựng , chào hỏi: “Dì.”
Dứt lời gật đầu với Lâm Vu, đó liếc Tôn Lị Dao và Hướng Như Phương một cái về phía Dung Từ.