Không qua bao lâu.
Lúc Dung Từ thu tầm mắt, cúi đầu xem điện thoại chậm rãi ăn uống thì bỗng nhiên một trai trẻ tới: “Xin chào, xin hỏi thể kết bạn WeChat ?”
Dung Từ ngẩng đầu, nhạt giọng : “Xin , tiện lắm.”
Chàng trai khựng , hỏi: “Là vì cô bạn trai ?”
Dung Từ nhiều.
Cô nhíu mày, đang định mở miệng từ chối thì Phong Đình Thâm và Phong Cảnh Tâm .
Phong Cảnh Tâm vui vẻ gọi: “Mẹ ơi!”
Dung Từ “ừ” một tiếng.
Chàng trai trẻ thấy Phong Cảnh Tâm gọi Dung Từ là sà lòng cô liếc Phong Đình Thâm.
Phong Đình Thâm ngoại hình cực kỳ xuất sắc, khí chất cũng bất phàm, qua là bình thường.
Hơn nữa, Phong Cảnh Tâm trông cũng giống Phong Đình Thâm...
Chàng trai trẻ hiểu , vội vàng một câu “Xin ” rời .
Phong Cảnh Tâm nghi hoặc Dung Từ: “Mẹ ơi, chú đó là ai thế ạ?”
Dung Từ: “Người lạ thôi con.”
“Dạ.”
Phong Đình Thâm thấy tất cả nhưng gì, khi cất con diều , mới mở miệng hỏi: “Lát nữa ăn lẩu nhé?”
Câu đương nhiên là với Dung Từ.
Dung Từ nhạt giọng đáp: “Được.”
Nguyên liệu nấu lẩu đều sơ chế sẵn cho họ .
Bây giờ họ tự nấu lẩu ăn cũng tính là phiền phức.
Lúc ăn lẩu, về cơ bản đều là Phong Đình Thâm chăm sóc nhu cầu của Phong Cảnh Tâm.
Phong Cảnh Tâm thích ăn tôm viên, nếm thử một miếng thấy ngon liền với Dung Từ: “Mẹ ơi, tôm viên ngon lắm, cũng thử ạ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/phong-tong-vo-ngai-muon-ly-hon-tu-lau-roi/chuong-434-se-that-vong-day.html.]
Dung Từ còn kịp gì, Phong Đình Thâm múc tôm viên bát cô.
Dung Từ: “... Cảm ơn.”
“Không cần khách sáo.”
Tiếp đó, Phong Đình Thâm thường xuyên gắp thức ăn cho Dung Từ.
Tuy nhiên, qua thì đều giống như hành động bình thường khi cho món mới nồi nên Dung Từ cũng từ chối.
Đồ ăn Phong Đình Thâm và Phong Cảnh Tâm chuẩn , phần lớn đều là món cô và Phong Cảnh Tâm thích, hơn nữa nguyên liệu cao cấp, thật, bữa lẩu Dung Từ ăn khá ngon miệng.
Ăn xong, vẫn là Phong Đình Thâm chăm sóc Phong Cảnh Tâm.
Ví dụ như rửa tay, đưa Phong Cảnh Tâm vệ sinh, là giải thích cho Phong Cảnh Tâm về những loài côn trùng hoặc thực vật cô bé thích...
Dung Từ chỉ cần thỉnh thoảng giúp một tay, ngược mệt chút nào.
Còn cô và Phong Đình Thâm ít khi chuyện với .
Hơn hai giờ chiều, Phong Cảnh Tâm mệt, nhanh ngủ .
Phong Đình Thâm bế cô bé về lều.
Sau khi đắp chăn cho cô bé xong, ngẩng đầu Dung Từ đang ngoài lều: “Không ngủ một lát ?”
Dung Từ kịp gì, bảo: “Nghỉ ngơi một chút .”
Nói xong, dậy rời khỏi lều, nhường chỗ cho cô, đó xuống ô che nắng.
Dung Từ đó, Phong Đình Thâm một cái, Phong Đình Thâm vặn cũng sang cô. Dung Từ kịp gì, Phong Đình Thâm bỗng nhiên mở miệng:
“Hay là ở với con bé thêm chút nữa , nếu em đột ngột rời , con bé tỉnh dậy thấy em sẽ thất vọng và buồn lắm đấy.”
Dung Từ khựng .
Không ngờ cô còn gì, đoán cô gì .
Cô đang nghĩ đến đây thì thấy Phong Cảnh Tâm đang ngủ bỗng nhiên mớ một tiếng “Mẹ”.
Dung Từ ngẩn còn kịp phản ứng, Phong Cảnh Tâm bỗng nhiên mở mắt, tỉnh dậy.
rõ ràng là cô bé vẫn tỉnh táo, thấy cô, đôi mắt ngái ngủ giơ tay về phía cô đòi bế: “Mẹ ngủ cùng con .”