Nghe Tôn Lị Dao , động tác uống yến sào của Lâm Vu khựng .
Tuy nhiên, cô nhanh khôi phục vẻ mặt bình thường, những khác cũng nhận sự khác lạ của cô .
Lâm Lập Hải hỏi: “Tiểu Vu, Đình Thâm về nước ?”
Lâm Vu , hàng mi khẽ run lên.
Cô thể là cô Phong Đình Thâm về nước ?
Phong Đình Thâm... căn bản hề với cô .
Hôm nay cô gọi điện cho , vẫn bắt máy, cô còn tưởng đang bận...
Cô kịp gì, Lâm Lập Hải tiếp:
“Chuyện may nhờ Đình Thâm giúp đỡ, mấy hôm nay ba cứ định mời nó đến nhà ăn bữa cơm nhưng con Đình Thâm nước ngoài công tác nên ba , giờ Đình Thâm về , lát nữa con hỏi xem bao giờ nó rảnh?”
Lâm lão thái thái cũng gật đầu: “, đúng là mời Đình Thâm đến nhà ăn bữa cơm.”
Lâm Vu hồn, nặn một nụ : “Vâng, con , lát nữa con sẽ với Đình Thâm.”
Sau đó, bọn họ chuyển sang chủ đề khác.
Về chuyện Tôn Lị Dao Phong Đình Thâm và Dung Từ cùng ngoài, cả nhà họ Tôn và nhà họ Lâm đều chẳng ai để trong lòng.
Bởi vì bọn họ cho rằng Phong Đình Thâm hiện tại vẫn giống như quá khứ, trong mắt vẫn Dung Từ cũng cho rằng tuyệt đối thể nào thích Dung Từ.
Cho nên khi Phong Đình Thâm và Dung Từ cùng ngoài, bọn họ đều theo bản năng cho rằng hai cùng là vì Phong Cảnh Tâm, càng cho rằng chuyện Phong Đình Thâm sớm báo cáo với Lâm Vu .
Lâm Vu đương nhiên suy nghĩ của bọn họ.
Trước cô cũng nghĩ như , cho nên cô luôn coi Dung Từ gì.
hiện tại...
Lâm Vu ăn uống vô vị, đặt bát xuống dậy : “Con lên lầu đây.”
Tôn Nguyệt Thanh thấy Lâm Vu sắc mặt lắm thấy bát đồ bổ bà đặc biệt cho hầm cho cô vẫn ăn hết, bèn : “Tiểu Vu, là ăn thêm chút nữa ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/phong-tong-vo-ngai-muon-ly-hon-tu-lau-roi/chuong-389-nam-tay-co-ay.html.]
Lâm Vu lắc đầu: “Con ăn nổi nữa.”
Dứt lời, cô xoay lên lầu.
Vừa lên đến lầu, cô liền gọi một cuộc điện thoại cho Phong Đình Thâm.
Điện thoại đổ chuông nhưng mãi vẫn bắt máy.
Bàn tay Lâm Vu đang nắm c.h.ặ.t điện thoại siết c.h.ặ.t thêm vài phần.
Sau khi điện thoại tự động ngắt, cô vốn định gọi cho Phong Cảnh Tâm nhưng suy tư một lát, cuối cùng vẫn gọi .
Bên .
Dung Từ và Phong Đình Thâm đến cửa hàng bán nhạc cụ.
Có thể là do chào hỏi , bọn họ đến đón: “Phong , Phong phu nhân đúng ạ? Mời trong.”
Nghe thấy tiếng gọi “Phong và Phong phu nhân” , bước chân Dung Từ khựng . Phong Đình Thâm gật đầu, thấy Dung Từ dừng bước, nghiêng đầu với cô: “Vào thôi.”
Dung Từ còn kịp phản ứng gì, Phong Cảnh Tâm những bộ trống jazz chất lượng cực cao trong cửa hàng thu hút ánh , phấn khích kéo tay cô .
Trống trong cửa hàng đều để giá, Dung Từ cũng am hiểu nhạc cụ nhưng cách bài trí xung quanh và chất liệu của những bộ trống trong tiệm cũng thể thấy , mỗi một bộ ở đây chắc chắn đều giá rẻ.
Có điều, cô và Phong Đình Thâm hiện tại đều thiếu tiền, thể cho Phong Cảnh Tâm những thứ nhất cũng cần lo lắng vấn đề giá cả.
Phong Cảnh Tâm tinh lực dồi dào, chẳng mấy chốc chạy khắp cửa hàng, bộ nào cô bé cũng thích.
Khi Phong Cảnh Tâm chạy tới chạy lui, Phong Đình Thâm vẫn luôn bên cạnh Dung Từ, chậm rãi theo Phong Cảnh Tâm.
Thấy con bé xem cũng hòm hòm , : “Thích thì thử xem.”
“Được ạ?” Phong Cảnh Tâm ngẩng đầu hỏi cửa hàng trưởng.
“Đương nhiên là .”
Đối phương liền bắt đầu tận tình chỉ dẫn cho Phong Cảnh Tâm.
Dung Từ tại chỗ , Phong Đình Thâm nắm lấy cổ tay cô: “Qua một lát .”