Khi Dung Từ xong việc thì hơn mười giờ tối.
Hiện tại thu, hai ngày mưa khiến nhiệt độ giảm xuống đáng kể, lẽ do máy tính quá lâu nên nhiễm lạnh, khi gập máy tính dậy chuẩn tắm, cô bỗng thấy ớn lạnh, hắt liền mấy cái.
Tắm xong bước , cô bắt đầu chảy nước mũi, cổ họng khô khốc nóng rát.
Nhận thể cảm, giờ giúp việc ở nhà cũ ngủ hết, Dung Từ đành tự xuống bếp nấu chút canh gừng giải cảm.
Uống xong canh gừng, lên đến lầu thì thấy giọng Phong Đình Thâm: “Chưa ngủ ?”
Dung Từ đầu : “Chuẩn ngủ đây.”
Vừa uống canh gừng tìm ít t.h.u.ố.c cảm lầu uống, ấm hơn một chút, cô cảm thấy đỡ hơn nhiều.
hiện tại cô mệt, còn sức chuyện với , bèn : “ về ngủ đây.”
Nói xong, cô về phòng Phong Cảnh Tâm, chẳng bao lâu ngủ .
Cũng ngủ bao lâu, trong cơn mê man, Dung Từ lờ mờ thấy tiếng Phong Cảnh Tâm.
“Mẹ ơi nóng quá.”
Một lúc , trong phòng thêm tiếng bước chân khác, Dung Từ mở mắt nhưng đầu đau như b.úa bổ, cô nhanh ch.óng chìm giấc ngủ mê man.
Khi tỉnh , cô chỉ thấy đầu đau như b.úa bổ, cổ họng nóng rát.
Cô dậy uống chút nước, nhổm dậy thì đến đỡ: “Uống chút nước ?”
Dung Từ sững , lúc mới mở mắt .
Người mặt cô, ai khác chính là Phong Đình Thâm.
Lúc , Phong Đình Thâm rót nước, chẳng mấy chốc mang một cốc nước đến đưa tận tay cô, Dung Từ theo bản năng nhận lấy, định mở miệng cảm ơn thì phát hiện cổ họng đau rát đến mức nên lời.
Cô uống hai ngụm nước thì thấy Phong Đình Thâm gọi điện thoại nội bộ: “Mang cháo lên đây.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/phong-tong-vo-ngai-muon-ly-hon-tu-lau-roi/chuong-368-sot.html.]
Uống hai ngụm nước, đầu óc cuối cùng cũng tỉnh táo hơn một chút, khi đặt cốc nước lên tủ đầu giường, Dung Từ sững .
Lúc cô mới nhận , hiện tại... ở phòng Phong Cảnh Tâm mà đang ở phòng Phong Đình Thâm.
Phong Đình Thâm lẽ đang chăm sóc cô, chiếc bàn nhỏ bên cạnh còn một cuốn sách đang mở.
Cô đang định thu hồi tầm mắt thì Phong Đình Thâm đặt điện thoại xuống, : “Mười phút là 39.8 độ cho mời bác sĩ Trương , chắc vài phút nữa là tới.”
Dung Từ gì đó nhưng chú ý thấy bầu trời bên ngoài vẫn xám xịt.
Dường như trời vẫn đang mưa.
Nghĩ đến đây, cô chợt nhớ sáng nay còn cuộc họp, nhịn hỏi: “Mấy giờ ?”
“Tám giờ hai mươi.”
Vẫn còn sớm.
Cô thở phào nhẹ nhõm thì Phong Đình Thâm hỏi: “Cần điện thoại ?”
Dung Từ: “... Ừ.”
Phong Đình Thâm dậy khỏi phòng, sang phòng Phong Cảnh Tâm lấy điện thoại cho cô.
Lúc , quản gia cũng mang cháo lên.
Dung Từ dậy rửa mặt, bỗng thấy bên ngoài tiếng ầm ầm.
Cô sững , kịp phản ứng thì quản gia : “Chắc là bác sĩ Trương đến .”
Thấy ánh mắt nghi hoặc của Dung Từ, ông giải thích:
“Tuy mưa ngớt, nước cũng rút bớt nhưng đường xá dọn dẹp xong, xe , cô sốt cao quá, chủ lo lắng nên liên hệ trực thăng đón bác sĩ Trương đến khám cho cô.”
Nói xong, quản gia còn việc , dặn dò cô vài câu rời .