Sau khi từ thành phố J trở về, Dung Từ nghỉ hai ngày.
Nghỉ ngơi một ngày, sáng hôm ăn sáng xong thì điện thoại reo.
Là cuộc gọi của Phong Đình Thâm.
Dung Từ liếc bắt máy: “Có chuyện gì ?”
“Bà nội xuất viện hai hôm , bà mời em về nhà cũ ăn cơm.”
Chuyện bà cụ Phong xuất viện Dung Từ cũng .
Chỉ là lúc đó cô đang công tác ở thành phố J nên thời gian đến đón bà cụ xuất viện.
Dung Từ : “ .”
Nói xong, cô định cúp máy thì Phong Đình Thâm : “ qua đón em ngay đây.”
“Không cần, tự lái xe...”
Phong Đình Thâm: “Tâm Tâm đòi đưa con bé cùng đến nhà họ Dung đón em, giờ con bé giày xong .”
Dung Từ: “... Được .”
“Lát nữa chúng đến.”
Dung Từ gì, Phong Đình Thâm bên cũng cúp máy.
Hơn nửa tiếng , Phong Đình Thâm và Phong Cảnh Tâm đến nhà họ Dung.
Người nhà họ Dung vắng cả, Phong Cảnh Tâm thấy Dung Từ liền vui vẻ xuống xe chạy ôm cô: “Mẹ ơi.”
Phong Đình Thâm hạ cửa kính xe bên ghế lái xuống, nghiêng đầu hai con.
Lên xe, Phong Cảnh Tâm líu lo kể cho Dung Từ những chuyện thú vị khi chơi mấy hôm còn quà mua cho cô bé để ở nhà cũ .
Khi Dung Từ và Phong Cảnh Tâm chuyện, Phong Đình Thâm chỉ tập trung lái xe, đợi Phong Cảnh Tâm xong, mới đầu cô hỏi: “Hai hôm nay nghỉ ?”
Dung Từ: “Ừ.”
Họ chẳng gì để với , khi Phong Đình Thâm hỏi xong, đường ai chủ động mở lời nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/phong-tong-vo-ngai-muon-ly-hon-tu-lau-roi/chuong-364-ve-nha-cu.html.]
Bà cụ Phong thích Dung Từ, thấy cô đến thăm, bà vui lắm.
Thấy tinh thần bà cụ Phong lên nhiều như , Dung Từ cũng yên tâm phần nào.
Phong Đình Thâm khá bận, lúc Dung Từ trò chuyện với bà cụ Phong, điện thoại reo liên tục.
Ăn trưa xong, Dung Từ định thêm một lúc chiều về.
buổi chiều trời đổ mưa tầm tã, mãi ngớt.
Bà cụ Phong mới ốm dậy, sức khỏe hồi phục hẳn, buổi chiều cần ngủ trưa, Phong Đình Thâm với Dung Từ: “Mệt thì lên lầu nghỉ một chút .”
Dung Từ kịp gì Phong Cảnh Tâm kéo lên lầu.
Dung Từ phòng Phong Đình Thâm mà phòng Phong Cảnh Tâm.
Hồi cô dọn gần hết đồ dùng cá nhân ở nhà Phong Đình Thâm nhưng đồ đạc của cô ở nhà cũ thì vẫn dọn.
Vì , trong phòng Phong Cảnh Tâm vẫn còn vài bộ quần áo của cô.
Vào phòng Phong Cảnh Tâm, Dung Từ đang định tìm một bộ đồ ngủ của để thì Phong Đình Thâm gõ cửa.
Dung Từ đầu , kịp gì, Phong Đình Thâm thấy cô đang lục tủ quần áo Phong Cảnh Tâm, đoán cô đang tìm đồ ngủ nên gì thêm.
Ánh mắt dừng ở Phong Cảnh Tâm đang giường: “Ngủ ?”
Phong Đình Thâm gật đầu: “Ngủ ngon.”
Nói xong, đóng cửa giúp hai con rời .
Dung Từ cũng lâu về nhà cũ.
Cô tưởng sẽ khó ngủ, ngờ xuống cạnh Phong Cảnh Tâm bao lâu ngủ lúc nào .
Đến khi tỉnh dậy, lẽ do ngủ quá lâu nên thái dương đau, Phong Cảnh Tâm còn trong phòng.
Cô rửa mặt xong xuống lầu thì thấy bà cụ Phong và Phong Cảnh Tâm , chỉ Phong Đình Thâm đang sách ở phòng khách.
Thấy cô xuống, gấp sách , ngước mắt cô: “Tỉnh ?”