Thứ Năm, Dung Từ cùng Phong Cảnh Tâm tỉnh ngoài tham gia thi đấu, Phong Cảnh Tâm giận, chỉ nũng bắt cô khi thi đấu và tham gia hoạt động xong về đưa cô bé chơi.
Không chịu nổi sự nhõng nhẽo van nài của con gái, Dung Từ đồng ý.
Hai ba ngày nay cô bận việc, đến bệnh viện thăm bà cụ Phong.
Sáng thứ Sáu, Dung Từ mới đến bệnh viện một chuyến.
Dưới lầu bệnh viện, cô thấy Lâm Vu đầu quấn băng gạc đang dạo.
Cô đang cầm điện thoại gọi điện: “Dì đỡ nhiều , Tâm Tâm con ở bên ngoài cứ tập trung thi đấu là , cần lo lắng cho dì quá .”
Dứt lời, cô ngẩng đầu thấy Dung Từ thì lạnh lùng dời mắt chỗ khác.
Không đầu dây bên gì, cô tiếp tục :
“Có kết quả thi đấu gọi điện cho dì ngay lập tức á? Haha, thôi, dì cũng sẽ canh điện thoại trong thời gian đó, tuyệt đối bỏ lỡ cuộc gọi của Tâm Tâm . Sắp đến giờ tập hợp , con tập hợp với các thầy cô , cố lên nhé.”
Hiện tại thực đến tám giờ sáng.
Phong Cảnh Tâm vẫn như đây, ngày nào cũng gọi điện cho Lâm Vu từ sáng sớm.
Dung Từ , vẻ mặt bình thản lướt qua Lâm Vu, bước thang máy.
Vào phòng bệnh, Dung Từ mới bà cụ Phong chê phòng bệnh quá bí bách nên cũng xuống lầu dạo .
Dung Từ đặt bó hoa tươi xuống, xuống lầu.
Khi đến vườn hoa bệnh viện, Dung Từ thấy nhóm Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Vu.
Đồng thời, cô cũng thấy bà cụ Phong.
Tuy nhiên, bà cụ Phong ở cùng họ.
Bà cụ Phong chắc Lâm Vu cũng viện nên để ý đến nhóm Lâm Vu và Tôn Nguyệt Thanh.
Ngược nhóm Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Vu lúc đang về hướng bà cụ Phong.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/phong-tong-vo-ngai-muon-ly-hon-tu-lau-roi/chuong-349-da-chuan-bi-san-sang.html.]
Thấy Dung Từ, Lâm Vu và Tôn Nguyệt Thanh thu hồi tầm mắt, về phía khác.
Khi Dung Từ đến gần, bà cụ Phong mới nhận cô đến.
Trên mặt bà cụ lập tức nở nụ : “Tiểu Từ của chúng đến ?”
“Bà nội.”
Tuy nhóm Lâm Vu xa nhưng nụ mặt bà cụ Phong họ vẫn thấy rõ mồn một.
Vừa nãy họ quả thực ý định đến chào hỏi bà cụ Phong, tuy nhiên, bà cụ Phong đổ bệnh đột ngột, chịu kích động, họ liền bỏ ý định đó.
Việc bà cụ Phong thích Dung Từ như , Tôn Nguyệt Thanh để tâm, : “Nghe bà cụ quản Đình Thâm, bà cụ thích nó đến mấy thì Đình Thâm chẳng vẫn ly hôn với nó ?”
Tương tự, dù bà cụ thích họ nhưng nếu Phong Đình Thâm kiên quyết cưới con gái bà , bà cụ dù giận đến mấy chắc cũng chẳng ngăn .
Hơn nữa, bà cụ đổ bệnh đột ngột, nếu đưa đến bệnh viện muộn mười mấy phút thì cứu .
Bà cụ bệnh nặng như mà Phong Đình Thâm cũng vì bà cụ mà ly hôn với Dung Từ.
Bà cụ Phong cũng dùng bệnh tật để ép Phong Đình Thâm ly hôn.
Điều chứng tỏ, bà cụ Phong ngầm đồng ý cho họ ly hôn, thậm chí chuẩn sẵn tâm lý để Phong Đình Thâm cưới con gái bà về nhà .
Tôn Nguyệt Thanh: “Cho nên đừng vội.”
Qua sự cố , cô hiểu Phong Đình Thâm quan tâm đến cô hơn cô tưởng.
Trong lòng cô yên tâm hơn chút cũng còn vội vàng như nữa.
Chỉ là thấy bà cụ Phong thích Dung Từ mà thích , trong lòng cô chút khó chịu mà thôi.
Tuy nhiên, cô và Phong Đình Thâm cuối cùng sẽ thế nào phụ thuộc ý của Phong Đình Thâm bà cụ Phong thể thực sự ngăn cản cô và Phong Đình Thâm đến với , cô hà tất quá để tâm đến cách của bà cụ?
Nghĩ đến đây, việc bà cụ Phong nhà họ Phong thích , Lâm Vu lập tức còn để tâm nữa.