Bà cụ Tôn và bà cụ Lâm cũng ngờ Hạ Trường Bách thì khách sáo với họ nhưng thể từ chối Tôn Lệ Dao thẳng thừng ngay mặt họ như .
Bà cụ Tôn đương nhiên vẫn hy vọng Tôn Lệ Dao và Hạ Trường Bách thành đôi.
Bà , cố gắng đỡ để hòa hoãn khí, vớt vát tình hình:
“Chuyện đúng là của Dao Dao, về nhà bà sẽ dạy dỗ nó, thật ngại quá phiền cháu bàn công việc, hôm nào bà bảo Tiểu Vu đưa Dao Dao sang xin cháu đàng hoàng...”
“Xin thì cần .” Hạ Trường Bách ý đồ của bà, : “Chuyện tình cảm...”
Nói đến đây, khựng , liếc Dung Từ một cách kín đáo, ngập ngừng nửa giây mới tiếp:
“Không thể miễn cưỡng, và cô Tôn hợp , mong lão phu nhân khuyên nhủ cô Tôn nhiều hơn, đừng để cô Tôn vì mà lỡ dở chuyện cả đời.”
Lời đến mức , bà cụ Tôn còn gì hiểu nữa?
Bà sang Dung Từ từ đầu đến cuối vẫn ngoài cuộc, bình thản uống , cảm thấy Dung Từ thực đang xem trò của nhà họ Tôn.
Nụ của bà chút gượng gạo, khan một tiếng, : “Cháu đúng, bà sẽ khuyên nhủ Dao Dao cẩn thận.”
“Vậy phiền lão phu nhân .”
Tôn Lệ Dao sớm chịu nổi hổ mà chạy mất, Hạ Trường Bách theo bà cụ Tôn và bà cụ Lâm rời , đóng cửa xuống, với Dung Từ: “Xin , mất thời gian của em.”
Kể từ khi nhận tâm tư của Tôn Lệ Dao, thái độ từ chối của luôn rõ ràng.
Tôn Lệ Dao chẳng chút ý định rút lui nào.
Anh cũng từng tìm cơ hội rõ với Tôn Lệ Dao nhưng kịp mở miệng thì Tôn Lệ Dao giả vờ thấy mà chạy mất.
Hôm nay, khó khăn lắm mới cơ hội gặp riêng Dung Từ, vốn cũng lãng phí thời gian lúc để xử lý chuyện của Tôn Lệ Dao.
Sự điều và giả ngây giả ngô suốt thời gian qua của Tôn Lệ Dao khiến chút nhịn nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/phong-tong-vo-ngai-muon-ly-hon-tu-lau-roi/chuong-336-than-nhien-chap-nhan.html.]
Vì Lâm Vu cướp Phong Đình Thâm, quan hệ giữa nhà họ Lâm, nhà họ Tôn và Dung Từ khá vi diệu.
Chuyện Tấn Độ hủy hợp đồng với Trường Mặc càng sâu sắc thêm mâu thuẫn giữa Dung Từ và nhà họ Lâm, nhà họ Tôn.
Tôn Lệ Dao dường như cũng luôn ưa Dung Từ.
Trong tình huống , rõ ràng với Tôn Lệ Dao ngay mặt Dung Từ mới thể khiến Tôn Lệ Dao khó mà lui.
Cân nhắc kỹ lưỡng, quyết định ngả bài luôn.
Dung Từ , : “Không .”
Hạ Trường Bách do dự một chút mới mở miệng: “Xin , nãy ...”
Anh hết câu, Dung Từ đang xin vì câu “chuyện tình cảm thể miễn cưỡng” mà với bà cụ Tôn.
Cô nhạt, : “Không , hơn nữa, đúng sự thật mà.”
Cô từng trải qua nên rõ, tình cảm quả thực thể miễn cưỡng.
Hiện tại cô cũng thể thản nhiên chấp nhận điều .
Và Hạ Trường Bách lẽ cũng nhận điều đó nên mới hết câu.
Quả thực là .
Chỉ là dù cô buông bỏ nhưng khi nhắc điều cũng khó tránh khỏi gợi những ký ức vui.
Vì , vẫn kìm xin cô.
Chuyện cũ Dung Từ nhắc , bèn chuyển chủ đề.
Hạ Trường Bách khuôn mặt trắng trẻo tì vết của cô, trong lòng khẽ động, gì đó nhưng nghĩ đến việc cô chính thức ly hôn, đành kìm nén sự thôi thúc trong lòng cũng chuyển chủ đề theo.