Dung Từ và Phong Cảnh Tâm tiếp tục chơi game.
Lúc , điện thoại Phong Đình Thâm reo lên.
Nhìn màn hình hiển thị, xa vài bước, máy: “Alo.”
Người gọi đến là Lâm Vu.
Sau buổi mắt của Kiệt Hiệu, vì Dung Từ cũng vì lo lắng cho tương lai của Tấn Độ, trái tim cô lúc nào cũng thấp thỏm yên.
Mà Phong Đình Thâm những liên lạc với cô từ chiều hôm qua, thậm chí sáng nay hơn mười giờ mà vẫn bặt vô âm tín.
Điều khiến nỗi lo lắng bất an trong lòng cô càng thêm tồi tệ.
Để bản tĩnh tâm, lúc nào cũng chăm chăm xem bao giờ liên lạc, cô cố tình mang điện thoại khi họp buổi sáng và ăn trưa.
cô rốt cuộc nhịn lâu.
Vừa ăn xong, cô kìm bật máy lên, lúc mới phát hiện gọi cho cô một cuộc mười một giờ và bàn việc của cô xuất hiện thêm một bản báo cáo khảo sát về thị trường tương lai của xe lái.
Đọc bản báo cáo , cô mới hiểu , đây cô từng tìm hiểu kỹ về thị trường xe lái.
Cũng nhờ bản báo cáo , cô mới thị trường xe lái lớn hơn nhiều so với những gì cô nghĩ đây.
Nói cách khác, gian phát triển của Tấn Độ vẫn còn lớn.
Ngoài , Phong Đình Thâm cũng đưa một hướng phát triển kỹ thuật trong báo cáo.
Đọc xong báo cáo, cô hiện tại tràn đầy niềm tin tương lai của Tấn Độ, trái tim lo lắng bất an đó cũng bình trở .
Nghĩ đến những điều , khi kìm nén bớt cảm xúc kích động và vui sướng, cô mới : “Lúc nãy họp em mang điện thoại nên nhận cuộc gọi của .”
“Ừ, , .”
Nghĩa là khi cô máy, lo cô xảy chuyện gì nên liên hệ với khác trong công ty, cô đang bận mới yên tâm ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/phong-tong-vo-ngai-muon-ly-hon-tu-lau-roi/chuong-304-nhung-ngay-thang-vat-va-da-qua-roi.html.]
Cô mỉm : “Báo cáo em cũng xem , tiếp theo em thế nào .”
“Ừ.” Phong Đình Thâm : “Thị trường xe lái lớn, tìm cách cải thiện điểm yếu của sản phẩm, tương lai Tấn Độ vẫn hứa hẹn.”
“Vâng, em .” Nghe những lời , giọng điệu Lâm Vu kìm thêm vài phần dịu dàng hỏi: “Tâm Tâm họp phụ xong ? Ăn cơm ?”
“Ừ, họp xong .”
Lâm Vu còn chuyện thêm với một lúc nữa, tuy nhiên, lúc điện thoại cô cuộc gọi đến, cô vội vàng với Phong Đình Thâm một tiếng cúp máy, bận rộn công việc.
Dung Từ quá để ý đến phía Phong Đình Thâm.
Cũng đang chuyện điện thoại với ai.
Cô xem giờ, thấy sắp đến giờ học chiều của Phong Cảnh Tâm liền kết thúc trò chơi.
Phong Cảnh Tâm chút nỡ xa Dung Từ, ôm lấy cô ngẩng đầu : “Mẹ ơi, con đưa con về trường.”
Phong Đình Thâm ý xen , chỉ đợi cô quyết định.
Nơi cách trường xa, Dung Từ đồng ý.
Lần , Phong Đình Thâm theo mà Dung Từ : “Vất vả .”
Thỉnh thoảng đưa Phong Cảnh Tâm học một chút thì gì vất vả?
Quãng thời gian thực sự vất vả qua .
Dung Từ gì, chỉ cúi đầu xoa đầu Phong Cảnh Tâm, : “Chúng thôi.”
Phong Cảnh Tâm vui vẻ : “Vâng ạ.”
Phong Cảnh Tâm nắm tay Dung Từ, chào tạm biệt Phong Đình Thâm cùng Dung Từ lên xe rời .
Phong Đình Thâm theo hai con rời mới lên xe của .