Tối hôm đó, khi Dung Từ về đến nhà, Phong Cảnh Tâm ngủ say trong phòng cô.
Cô rửa mặt xong, lên giường , Phong Cảnh Tâm tự giác sán , rúc lòng cô, mơ màng gọi: “Mẹ về ạ?”
“Ừ, ngủ con.”
Phong Cảnh Tâm trả lời.
Dung Từ cúi đầu , hóa con bé ngủ .
Hôm , Úc Mặc Huân bàn hợp đồng với đối tác, Dung Từ cùng vài kỹ sư đến Phong Thị.
Sáng hôm đó, Dung Từ thảo luận nội dung kỹ thuật với lâu, khi gần xong, đầu mới phát hiện Phong Đình Thâm cũng đang cách đó xa lắng cô chuyện.
Cô khựng , thu hồi tầm mắt, với mấy bên cạnh: “Về những điều , trong giới học thuật thực vài bài luận văn , xem thử ?”
“Được quá, quá.”
Dung Từ bèn tên và tác giả của mấy bài luận văn đó.
Nói xong, cô lấy đồ thì bắt gặp ánh mắt của Lâm Vu.
Phong Đình Thâm thấy cô đến liền bước tới: “Em đến bao giờ thế?”
Dung Từ thu hồi tầm mắt.
Lâm Vu liếc Dung Từ : “Em tới.”
Thực , cô đến hai ba phút .
Chỉ là...
Lúc cô đến, tình cờ thấy và nhân viên kỹ thuật của công ty đang chăm chú Dung Từ giải thích nội dung kỹ thuật.
Cô chỉ thấy góc nghiêng của , tuy rõ lắm nhưng nãy khi bên cạnh Dung Từ chuyện, ánh mắt đó rõ ràng mang theo sự tán thưởng.
Nghĩ đến đây, nụ của cô nhạt vài phần.
Đây là đầu tiên cô thấy Phong Đình Thâm Dung Từ bằng ánh mắt như .
mà...
Điều cũng chẳng đại diện cho cái gì cả.
Buổi chiều, Lâm Vu việc ghé qua Phong Thị một chuyến.
Lần , cô thẳng văn phòng Phong Đình Thâm.
Trong văn phòng, Phong Đình Thâm mặt.
Cô định xuống thì thấy bàn việc của mấy cuốn sách.
Cô kỹ, phát hiện đó là mấy cuốn tạp chí AI.
Cô tiện tay cầm một cuốn lên lật xem, thấy một bài trong đó đ.á.n.h dấu.
Tuy nhiên, khi thấy tiêu đề bài đ.á.n.h dấu, cô khựng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/phong-tong-vo-ngai-muon-ly-hon-tu-lau-roi/chuong-286-mua-gap-ve-day.html.]
Đây là...
Một trong những bài mà sáng nay Dung Từ nhắc đến và bảo xem.
Nhớ vẻ mặt chăm chú lắng Dung Từ của Phong Đình Thâm sáng nay, cô mím c.h.ặ.t môi.
Không nghĩ đến điều gì, cô đặt cuốn tạp chí tay xuống, cầm hai ba cuốn khác lên lật xem.
Quả nhiên, mấy cuốn cũng đ.á.n.h dấu.
Hơn nữa, qua là cô ngay Phong Đình Thâm tự đ.á.n.h dấu.
Bởi vì đó những ký hiệu quen thuộc dùng khi sách.
Cô đang xem dở thì cửa văn phòng Phong Đình Thâm bất ngờ đẩy .
Nghe tiếng mở cửa, tim cô đập thót một cái, định ngẩng đầu thì bắt gặp ánh mắt của Khương Triết.
Khương Triết thấy cô liền : “Cô Lâm đến ạ? Tổng giám đốc đang họp, chắc nửa tiếng nữa mới xong...”
“Được, .”
Lâm Vu dứt lời, Khương Triết thấy cuốn sách cô đang lật, : “Đây là sách sếp bảo mua gấp về sáng nay đấy ạ, cô Lâm cũng thích ?”
“Mua gấp về?”
“Vâng ạ.”
Lâm Vu , cụp mắt xuống.
Khương Triết lấy tài liệu nên để ý sắc mặt cô khác thường, : “Cô Lâm, còn việc, xin phép ...”
“Được, cứ việc , cần lo cho .”
“Vâng, lát nữa sẽ cho pha cà phê mang cho cô ạ.”
Khương Triết xong, cầm tài liệu vội vàng rời .
Lâm Vu mím môi từ từ đặt cuốn sách tay xuống, xuống ghế sofa.
Khương Triết nửa tiếng nữa mới họp xong nhưng mới qua bốn năm phút, Phong Đình Thâm từ phòng họp trở về.
Thấy về, Lâm Vu hỏi: “Sao về nhanh thế?”
Phong Đình Thâm : “Khương Triết bảo em đến, thấy việc gì quan trọng nên về luôn.”
Nói xong, liếc mấy cuốn tạp chí bàn việc.
Tuy nhiên, chỉ liếc qua một cái thu hồi tầm mắt, đến xuống cạnh Lâm Vu.
Lâm Vu thu hết hành động của mắt, nụ môi nhạt vài phần.
Trước đó, cô tưởng vì cô nên mới đặc biệt từ phòng họp về sớm.
Giờ xem ...