Không chỉ họ, các nhà thầu khác khi thấy Dung Từ và Úc Mặc Huân cũng cơ bản hiểu rằng họ công cốc .
Sự thật đúng là như .
Trong sự chờ đợi của , kết quả đ.á.n.h giá thầu nhanh ch.óng công bố, đơn vị trúng thầu dự án giao thông thông minh thủ đô chính là Trường Mặc!
Đối với kết quả , Dung Từ và Úc Mặc Huân chẳng hề bất ngờ.
Họ còn việc quan trọng , định nán đây quá lâu.
Nhìn bóng dáng Dung Từ và Úc Mặc Huân lướt qua mà thèm liếc lấy một cái, sắc mặt vốn khó coi của Lâm Lập Hải và Lâm Vu càng thêm tồi tệ.
Kể từ khi chuyển đến thủ đô, công ty nhà họ Lâm nhờ sự giúp đỡ của Phong Đình Thâm nên vận hành cũng tạm , vì Phong Đình Thâm và Lâm Vu mà trong giới cũng ít đến công ty họ.
Tuy nhiên cũng chỉ giới hạn trong giới đó thôi, thực tế đến nay họ vẫn thể chính thức mở rộng danh tiếng bên ngoài.
Trước đây mở rộng danh tiếng là do công nghệ cốt lõi để cạnh tranh.
Nay họ cuối cùng cũng đột phá về kỹ thuật, nếu giành dự án giao thông thông minh thành phố , thực lực và danh tiếng của công ty công nghệ nhà họ Lâm sẽ lập tức khẳng định.
Cả công ty vất vả hơn một tháng trời, tốn bao nhiêu nhân lực vật lực, cứ tưởng dự án trong túi, ngờ...
Sau khi Dung Từ và Úc Mặc Huân rời , Lâm Lập Hải và Lâm Vu thừ đó, hồi lâu động đậy.
Đối với đấu thầu , nhà họ Lâm và nhà họ Tôn đều quan tâm.
Chẳng mấy chốc, Tôn Lệ Dao kìm gọi điện cho Lâm Vu: “Chị, kết quả ? Chúng trúng thầu ?”
Lâm Vu vẻ mặt lạnh nhạt: “Không.”
“Không?” Tôn Lệ Dao cau mày: “Sao thể? Chẳng bảo tuy vài công ty tham gia đấu thầu thực lực khá nhưng chúng ...”
“Người trúng thầu là Trường Mặc.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/phong-tong-vo-ngai-muon-ly-hon-tu-lau-roi/chuong-282-khong-the-lam-gi-dung-tu.html.]
“Cái gì?!” Sắc mặt Tôn Lệ Dao biến đổi: “Trường Mặc? Trường Mặc tham gia cơ mà? Sao ...”
Phản ứng , Tôn Lệ Dao nghiến răng nghiến lợi: “Chắc chắn là con tiện nhân đó, nó ghen tị với chị, chịu cảnh rể đối xử với chị như nên tìm cách ngáng đường chúng !”
Nói xong, cô hừ lạnh: “Nó càng thế, rể càng ghét nó! Không , em gọi điện chuyện cho rể !”
Lâm Vu lạnh nhạt ngắt lời: “Hiện tại Trường Mặc và Phong Thị hợp tác c.h.ặ.t chẽ, dù Đình Thâm gì thì giờ cũng động đến cô .”
Tôn Lệ Dao sốt ruột: “Vậy... thế nào? Chẳng lẽ cứ thế bỏ qua?”
Lâm Vu gì.
Bây giờ động đến Dung Từ, nghĩa là động .
Về nhà, bà cụ Tôn, bà cụ Lâm và chuyện đều vô cùng tức giận.
Dù chuyện cũng liên quan đến sự phát triển tương lai của công ty nhà họ Lâm.
Đây là chuyện hệ trọng hàng đầu.
Không thể để Dung Từ loạn .
“Nó ngáng đường Tiểu Vu trong chuyện của thầy Nam và Úc Mặc Huân thì thôi , giờ còn ảnh hưởng đến tương lai công ty chúng , nếu nó cứ tiếp tục nhắm chúng như thế , đối với chúng ...”
“Con .” Lâm Lập Hải : “Con sẽ tìm cơ hội chuyện với nó.”
Sự việc cấp bách, chuyện .
Thực lúc nãy khi Dung Từ và Úc Mặc Huân định rời , ông suýt chút nữa kìm mà gọi cô .
lúc đó đông quá, ông tiện mở lời.
Hôm , Dung Từ đến Trường Mặc việc, đến bãi đậu xe, xuống xe thì Lâm Lập Hải bước xuống từ xe ô tô, gọi cô : “Tiểu Từ.”