Tần lão cũng quen bà cụ Phong.
Sau khi chào hỏi bà cụ Phong, ánh mắt bà dừng Dung Từ, : “Cháu là Tiểu Từ ?”
Đây là đầu tiên Dung Từ gặp Tần lão.
Cô cung kính đáp: “Vâng ạ.”
Tần lão hài lòng gật đầu, khen ngợi: “Xinh xắn thật đấy.”
Về tình trạng của Dung Ánh Thịnh, Tần lão nắm sơ bộ khi đến bệnh viện.
Tuy nhiên, bà vội đưa phác đồ điều trị cụ thể mà định quan sát và tìm hiểu thêm về tình hình của Dung Ánh Thịnh mới quyết định.
Dung Từ và nhóm bà cụ Dung vốn định ở cùng, buổi trưa mời Tần lão ăn cơm để tỏ lòng cảm ơn.
Tần lão bảo họ về , khi nào phác đồ điều trị bà sẽ thông báo .
“Còn chuyện ăn cơm.” Tần lão Dung Từ : “Sau còn nhiều cơ hội, cần vội.”
Tần lão , Dung Từ và đành về.
Rời bệnh viện, Dung Từ về công ty việc, bà cụ Phong thì cùng bà cụ Dung về nhà họ Dung.
Buổi tối Dung Từ tan về nhà họ Dung ăn cơm, bà cụ Phong vẫn còn ở đó.
Ăn xong một lúc, khi bà cụ Phong chuẩn về, Dung Từ, vỗ nhẹ lên tay cô, thở dài.
Chuyện cô và Phong Đình Thâm mấy hôm thủ tục ly hôn, bà cũng .
Đã họ quyết định , bà cũng tiện ép buộc nữa.
Hơn nữa, ép cũng chẳng ai .
Chưa kể, ly hôn, bắt đầu từ đầu, đối với Dung Từ lẽ cũng là lựa chọn nhất.
Nghĩ đến đây, bà cụ Phong chỉ đành : “Tự chăm sóc bản cho nhé.”
Dung Từ gật đầu: “Vâng, cháu , bà cũng giữ gìn sức khỏe ạ.”
Bà cụ Phong về đến nhà cũ, thấy vị khách mời mà đến đang trong phòng khách, dừng bước: “Cháu về gì?”
Phong Đình Thâm bà: “Hôm qua bà tự nhiên mắng cháu một trận, cháu tưởng bà nhớ cháu nên về thăm bà.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/phong-tong-vo-ngai-muon-ly-hon-tu-lau-roi/chuong-278-gio-biet-roi.html.]
Bà cụ hừ một tiếng, hỏi quản gia bên cạnh: “Nó đến bao giờ?”
“Khoảng sáu giờ ạ, định báo cho bà nhưng chủ bảo cần phiền bà nên...”
“Bà cố nội.” Lúc , Phong Cảnh Tâm từ lầu chạy xuống.
Nhìn thấy Phong Cảnh Tâm, mặt bà cụ cuối cùng cũng nở nụ .
Bà ôm lấy Phong Cảnh Tâm đang sà lòng : “Tâm Tâm đói ? Ăn cơm ?”
“Con ăn cùng ba ạ, bà cố nội ăn ạ?”
Bà cụ : “Bà cũng ăn .”
Tuy gặp Phong Cảnh Tâm vui nhưng cả ngày, mặt bà cụ khó giấu vẻ mệt mỏi.
Phong Đình Thâm thấy : “Vốn định với bà chút chuyện nhưng nếu bà mệt thì để sáng mai...”
“Sáng mai cũng tâm trạng.” Không cần nghĩ cũng chuyện định chắc chắn liên quan đến cô ả họ Lâm : “Bà quản cháu, cháu cũng đừng mang mấy chuyện đó phiền bà.”
Giọng điệu bà cụ gay gắt, Phong Cảnh Tâm đầu tiên thấy bà cố nội nổi giận, cô bé sợ, chỉ hỏi: “Bà cố nội tâm trạng ạ?”
“Ừ.” Nhìn Phong Cảnh Tâm, tâm trạng bà cụ phức tạp, bà sang Phong Đình Thâm, : “Mẹ Tiểu Từ bệnh nặng, chuyện cháu ?”
Tuy Dung Từ mời Tần lão nhưng nếu bệnh tình của Dung Ánh Thịnh quá nghiêm trọng, e là ngay cả Tần lão mặt cũng cách nào.
Phong Đình Thâm “ừ” một tiếng, : “Giờ .”
Giọng điệu Phong Đình Thâm nhạt nhẽo.
Có lẽ vì quan tâm nên vẻ mặt bình thản vô cùng, hề chút ngạc nhiên nào.
Đối với Dung Từ, vẫn lạnh nhạt và thờ ơ như .
Anh cũng ân oán giữa nhà họ Dung và nhà họ Lâm nhưng ...
Càng nghĩ, bà cụ càng thấy đau lòng.
Phong Cảnh Tâm ngẩng đầu: “Chẳng bà ngoại bệnh từ lâu ạ?”
Phong Cảnh Tâm nhớ, hồi cô bé còn nhỏ, với cô bé là bà ngoại bệnh nên mới ở trong bệnh viện suốt.
“Bà ngoại con còn mắc thêm bệnh khác nữa.” Bà cụ với Phong Cảnh Tâm xong, Phong Đình Thâm, lạnh lùng : “Sau mấy chuyện vớ vẩn của cháu cần với bà nữa, cháu .”