Cố Diên: “Chưa từng lộ diện?”
“ .” Nói đến đây, một đồng nghiệp khác tiếp lời: “Cho nên ít trong chúng đoán cô Dung chắc ly hôn với chồng , nếu thì hơn nửa năm , cô Dung thể nhắc đến đối phương lấy một lời?”
“ đấy.”
Nói như thì quả thực khả năng.
Nếu Dung Từ ly hôn, Quý Khuynh Việt dám quang minh chính đại theo đuổi cô?
Mặc dù , trong lòng Cố Diên vẫn thể bình tĩnh nổi.
Anh bao giờ nghĩ rằng Dung Từ từng kết hôn.
Thấy đến thất thần, trong văn phòng, Dung Từ hỏi: “Sao thế?”
“Nghe em từng kết hôn, thật ?”
Cố Diên hỏi như , tuy nhiên, trong công việc mà hỏi chuyện đời tư của cấp , một hai còn , hỏi nhiều sẽ thành mạo phạm và vô lễ.
Hoàn hồn, đáp: “Không gì.”
Buổi chiều, Dung Từ nhận một cuộc điện thoại.
Cúp điện thoại, khi tan hôm đó, cô với Úc Mặc Huân: “Ngày mai chắc chiều mới đến công ty , cuộc họp buổi sáng nhé.”
“Đương nhiên vấn đề gì.” Nói xong, hỏi: “Có chuyện gì ?”
“Ngày mai đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe, cùng bà.”
Úc Mặc Huân chuyện sức khỏe Dung Ánh Thịnh , tưởng chỉ là kiểm tra sức khỏe bình thường, : “Được, em cứ , chuyện công ty giao cho là .”
Dung Từ gật đầu, rời khỏi công ty.
Hôm , Dung Từ cùng bà cụ Dung và Hà Minh Tuyết đến bệnh viện từ sớm.
Dù đến bệnh viện, họ cũng chỉ dám theo từ xa, dám để Dung Ánh Thịnh phát hiện.
Khi kiểm tra, Dung Ánh Thịnh bỗng nhiên trở nên kích động, giãy giụa như điên, cần đến vài nhân viên y tế giữ c.h.ặ.t mới thể thành việc kiểm tra.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/phong-tong-vo-ngai-muon-ly-hon-tu-lau-roi/chuong-268-ba-bao-me-se-rat-ban.html.]
Dung Ánh Thịnh hơn mười hạng mục kiểm tra.
Kiểm tra xong, Dung Ánh Thịnh cùng nhân viên viện điều dưỡng rời khỏi bệnh viện.
Sức khỏe bà cụ Dung nên cũng rời bệnh viện, Dung Từ cùng bác sĩ của viện điều dưỡng ở chờ kết quả.
Tuy nhiên, phần lớn kết quả kiểm tra đến chiều, thậm chí ngày mai mới .
những kết quả đều cho thấy tình trạng hiện tại của Dung Ánh Thịnh quả thực mấy khả quan.
Nghe bác sĩ xong, trái tim Dung Từ cứ chìm dần xuống.
Chào bác sĩ xong, Dung Từ xuống lầu chuẩn rời bệnh viện nhưng khi đến sảnh tầng một, giọng của Phong Cảnh Tâm bỗng vang lên: “Mẹ!”
Bước chân Dung Từ khựng , bàn tay cầm túi xách siết c.h.ặ.t hơn vài phần, cô đầu , định vờ như thấy mà thẳng nhưng Phong Cảnh Tâm chạy tới, ôm lấy eo cô từ bên hông: “Mẹ!”
Dung Từ , định gì đó thì thấy Phong Đình Thâm đang trong đám đông cách đó xa.
Cô thu hồi tầm mắt, cúi đầu Phong Cảnh Tâm, thấy tiếng ho của con bé, nhạt giọng hỏi: “Bị ốm ?”
“Vâng ạ!” Vừa dứt lời, Phong Cảnh Tâm ho khan vài tiếng, ngẩng đầu cô: “Sao cũng đến bệnh viện thế ạ? Mẹ cũng ốm ?”
“Mẹ ốm.” Dung Từ xong, đưa tay sờ trán con bé: “Có sốt ?”
“Đêm qua con sốt nhưng giờ hết ạ.”
Nói xong, đợi Dung Từ lên tiếng, Phong Cảnh Tâm ôm cô c.h.ặ.t hơn một chút, về phía Phong Đình Thâm đang tới, phụng phịu :
“Đêm qua con định gọi điện bảo về với con nhưng ba bảo sẽ bận nên con gọi nữa...”
Dung Từ Phong Đình Thâm, : “Mẹ bận, con hết sốt là .”
Nói xong, cô khựng , hỏi thêm một câu: “Sao đến bệnh viện khám? Bác sĩ riêng ?”
Nếu chỉ ốm bình thường, Phong Cảnh Tâm cần đến bệnh viện.
Lúc , Phong Đình Thâm lên tiếng: “Đến kiểm tra sức khỏe.”
Dung Từ nhưng hỏi tại kiểm tra sức khỏe, Phong Cảnh Tâm vẫn ôm lấy cô, kìm hỏi tiếp: “Mẹ ơi, hôm nay con học, con cùng đến nhà bà cố ngoại ạ?”