Phòng Livestream Năng Lượng Cao [Vô Hạn] - Chương 69: Bảy Ngày Thiên Tai (25)

Cập nhật lúc: 2026-03-13 22:40:51
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nói là ăn một bữa tối t.ử tế, nhưng thực cũng thể phong phú . Điều kiện hạn chế, vật tư khan hiếm, thể ăn chút đồ nóng lắm , dám mơ tới “Mãn Hán Toàn Tịch”.

 

Bây giờ cũng chẳng còn ai mắc bệnh công chúa bệnh hoàng t.ử mà chê bai thức ăn nữa. Mọi bưng bát ăn ngon miệng, tự giác thực hiện “chiến dịch sạch đĩa”, ai nỡ lãng phí dù chỉ một hạt cơm.

 

Ăn xong vẫn đến sáu giờ. Phía ngọn núi lửa, màu trời lan rộng thành một mảng lớn. Trong sắc đen đặc thêm những ánh đỏ rực như lửa.

 

Ở miệng núi, mơ hồ thể thấy thứ gì đó như đang trào từ bên trong. Nơi nó qua đều để vết cháy sém, những loài thực vật vốn còn sống sót đợt nắng nóng giờ cũng còn chút sức sống.

 

Những chi tiết ở xa thể rõ, nhưng họ vẫn cảm nhận thời điểm núi lửa bùng nổ dường như còn xa nữa. Chỉ cần khói dày và những tia lửa cũng đủ đoán .

 

“Chú Vương, là chúng xuống dọn dẹp chân núi một chút?” Lộ Chiêu suy nghĩ một lúc chủ động tìm chú Vương. “Cây cối núi phần lớn sấy khô, dễ bắt lửa. Cháu cũng từng gặp núi lửa phun trào, tác động từ bên đó sẽ thế nào. nếu nhiệt độ nham thạch quá cao mà gây cháy rừng thì…”

 

Nếu là đây, cô sẽ cân nhắc một lúc tìm cách thuyết phục từng . bây giờ, khi thấy địa vị của chú Vương trong nhóm, cô chỉ cần thuyết phục chú là đủ, còn để chú với .

 

Lộ Chiêu cũng chắc còn như . lẽ do ảnh hưởng từ nghề nghiệp đây, cô luôn thích chuẩn thứ, loại bỏ nguy cơ thể thấy. Nhờ cách mà tỉ lệ thành nhiệm vụ của công ty cô luôn cao, uy tín trong ngành cũng .

 

Khi đến phòng livestream t.ử vong, Lộ Chiêu cũng ý định đổi thói quen đó. Ít nhất hiện tại cô hưởng lợi nhiều từ nó. Lần cũng . Cho dù bỏ thêm chút sức lao động cũng . Dù những đống thực vật khô héo dọn cũng thể dùng để nhóm lửa nấu ăn hoặc sưởi ấm. Ngay cả khi cần lo núi lửa gây cháy rừng thì chúng vẫn ích, công.

 

Chú Vương rõ ràng cũng cho rằng là lãng phí thời gian. Nghe xong, sắc mặt chú lập tức trở nên nghiêm túc. Chú phẩy tay hiệu cần dìu, chống gậy gỗ dậy, nhíu mày về phía núi lửa quan sát xung quanh Công viên Lăng Sơn.

 

“Những tai họa mấy ngày nay căn bản thể dùng lẽ thường để đoán. Cường độ trận động đất đó giờ từng thấy. Cả dư chấn nữa, bình thường chuyện như . Cho nên núi lửa bùng nổ xong cũng chắc giống những gì đây từng xảy . Chuẩn nhiều hơn chắc chắn sai, đồng ý với ý kiến của cháu.”

 

Chú nắm c.h.ặ.t cây gậy gỗ, với Lộ Chiêu:

 

“Đi, chúng báo cho , tranh thủ thời gian hành động ngay!”

 

Nói xong, mặt ông lão hiếm khi lộ vài phần tươi , trông hiền từ hơn lúc nghiêm nghị.

 

cô bé cháu đơn giản mà. Nhìn xa trông rộng là chuyện ! Xem , còn nghĩ tới nhiều như , cháu nghĩ cho cả đoàn . Mấy ngày nay cũng quan sát, cháu mà, cái tâm quá, giúp đỡ nhiều lắm…”

 

con gái cũng đừng để bản mệt quá, chuyện gì cũng ôm hết . Dây căng quá cũng sẽ đứt. Đôi khi cứ buông tay để khác , cháu nghỉ ngơi một chút cũng .”

 

Nói xong, chú vỗ vai Lộ Chiêu lớn tiếng gọi .

 

Lộ Chiêu sững tại chỗ. Một lúc cô mới lắc đầu mỉm . Chẳng quen với việc là đưa quyết định ? Từ khi đến phòng livestream , vì mục tiêu hồi sinh mà cố gắng, cô càng cho phép bản lơ là dù chỉ một giây.

 

Người trong thế giới phó bản đều chuyện “Bảy ngày thiên tai”, cho nên cô chỉ thể tự gánh vác, quen với việc suy nghĩ nhiều hơn ảnh hưởng để khác theo. bây giờ, khi chú Vương thẳng như , sự đồng lòng của , hình như cô thật sự thể chia sẻ bớt gánh nặng.

 

Lộ Chiêu mỉm về phía nhóm đang tập trung, ánh mắt sáng hơn vài phần.

 

như cô nghĩ, khi chú Vương rõ sự việc, quả thật ai thắc mắc. Có “lời tiên đoán núi lửa” ngày hôm cơ sở, bây giờ lời chú Vương , ít nghi ngờ.

 

Lại đây là đề nghị của Lộ Chiêu, càng do dự. Dù là tiền bối như chú Vương cô gái trẻ như Lộ Chiêu, họ đều là những xa trông rộng. Những gì họ tính toán chắc chắn đều vì sự an của cả đoàn. Nếu chẳng lẽ họ cố tình bày trò để trêu ?

 

“Chú Vương, em gái Tiểu Lộ, bọn cháu ngay đây! Hai cứ nghỉ ngơi , hai dùng đầu óc, bọn cháu dùng tay, ai cũng việc cả, ai rảnh !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/phong-livestream-nang-luong-cao-vo-han/chuong-69-bay-ngay-thien-tai-25.html.]

 

! Chú Vương chân tay tiện, em gái Tiểu Lộ mấy ngày nay cũng bận rộn nhiều . Việc nặng cứ giao cho bọn cháu!”

 

“Đừng tranh nữa, công cụ cũng đủ . Chúng phiên , hai đừng tranh với mấy đứa sức dài vai rộng như bọn cháu…”

 

...

 

Mọi chia công cụ và khu vực, bàn bạc xong liền bắt tay ngay. Đây cũng là thói quen hình thành trong những ngày ở điểm lánh nạn. Một khi quyết định chuyện gì thì lập tức hành động. Nếu chậm trễ một chút thôi cũng thể xảy biến cố khác.

 

Lộ Chiêu nghĩ thông nên định việc gì cũng tự nữa. Cô tranh việc với mà ở trò chuyện với chú Vương. Kinh nghiệm sống của lớn tuổi phong phú. Có thể ở một phương diện họ hiểu rõ bằng chuyên môn, nhưng họ vẫn trí tuệ sinh tồn riêng. Lộ Chiêu chuyện với chú một lúc cũng học hỏi ít.

 

Chú Vương cũng ấn tượng với cô bé Lộ Chiêu. Một nếu chỉ thông minh mà lòng thì sẽ trở nên lạnh lùng ích kỷ. nếu chỉ lòng năng lực thì hoặc là nhưng bất lực, hoặc là kiểu “thánh mẫu” hại cả lẫn khác. Giống như Lộ Chiêu, năng lực, đầu óc linh hoạt sẵn sàng giúp đỡ khác, thực sự hiếm. Gặp hậu bối như , chú Vương sẵn lòng chia sẻ kinh nghiệm của để cô thêm bản lĩnh.

 

Chú cũng nhận cô bé dường như còn bí mật gì đó. bậc cha chú thì thoáng. Không chuyện gì cũng cần nắm rõ trong tay. Bí mật của trẻ chú sẽ gặng hỏi đến cùng. Bé Tiểu Lộ qua là tâm tính ngay thẳng, chuyện gì nên nên cô tự , chú cần nhiều kẻo phạm điều kiêng kỵ của .

 

Một già một trẻ trò chuyện vui vẻ, khiến mấy cụ già bên cạnh cũng tò mò gần.

 

“Cái tính khó ưa của lão Vương mà cũng hiếm khi đứa nhỏ chịu gần nhỉ!”

 

“Ha ha ha, bé Tiểu Lộ lắm. Cái già cũng là nhờ con bé cõng từ hố lên đấy thôi. Đừng lão Vương, cũng thích con bé lắm!”

 

...

 

Vài thanh niên bên cạnh đến lượt việc thấy cũng nên ghen tị .

 

Thôi , Chiêu Chiêu là “vầng sáng của già” cũng bình thường. Ngay cả trẻ như họ cũng thích cô em gái . Vừa xinh giỏi giang, ai cần giúp đỡ cô cũng sẵn sàng hỗ trợ, đúng là “Doraemon” năng. Thế thì ai mà thích !

 

Dưới chân núi, những từ Công viên Lăng Sơn xuống đến nơi. Vừa tới địa điểm, lập tức chia hướng và khu vực bắt đầu việc. Thực vật khô héo xử lý dễ hơn khi còn tươi. Những bụi cỏ lỏng chỉ cần dùng sức nhổ là bật cả gốc. Những chỗ rễ sâu hơn thì dùng xẻng hoặc d.a.o mang theo cũng nhanh ch.óng dọn sạch.

 

So với những núi, nhóm ở đây nhiều thời gian để đùa giỡn. Dù cố gắng giữ tâm trạng thoải mái và lạc quan đối mặt với t.h.ả.m họa sắp tới, nhưng núi lửa phun trào thực sự như thế nào thì ai từng trải qua. Nói căng thẳng chắc chắn là giả. Lúc chỉ cần sơ suất một chút cũng thể dẫn đến hậu quả nghiêm trọng. Vì dù chỉ là nhiệm vụ dọn dẹp đơn giản, cũng hề lơ là. Tất cả đều giữ trạng thái cảnh giác, sợ rằng lúc sẽ vô tình bỏ sót chỗ nào đó, cuối cùng liên lụy đến .

 

Bận rộn một lúc thì đến giờ đổi ca để nhóm khác tiếp tục . Một mệt đến mức đau lưng dậy xoa xoa hông, chuẩn lên thì bỗng thấy con đường phía hình như thứ gì đó đang tiến gần. Anh tháo găng tay lao động, dụi dụi mắt kỹ , đó với những khác:

 

“Ê! Mọi xem, bên đang tới ?!”

 

Những ở khu vực cũng vội con đường dẫn . Quả thật phía đầu một bóng đen đang tiến gần. Nhìn kỹ thì đến cả trăm , chỉ ít hơn của họ một chút.

 

“Mau, hỏi xem! Với lên báo cho một tiếng, tới !”

 

Nhóm đang việc ở đây lập tức chia thành ba phần. Một nhanh nhẹn chạy lên núi báo tin. Một chủ động lối để tiếp xúc với nhóm mới đến, hỏi thăm tình hình của họ. Những còn vẫn ở nguyên chỗ cũ tiếp tục việc, bỏ dở nhiệm vụ. Họ chỉ dành một phần chú ý quan sát tình hình ở lối . Nếu đồng đội gặp chuyện bất trắc, họ sẽ lập tức tới hỗ trợ.

 

Người lối nhanh ch.óng gặp nhóm . Nhìn qua thấy họ cực kỳ thê t.h.ả.m. Mặt mũi nhem nhuốc, rõ là bụi bẩn kịp rửa vết thương do va chạm để , tình hình trông mấy . Hầu hết đều là thanh niên. Mỗi vai hoặc trong tay đều mang theo đủ loại đồ đạc, chắc là vật tư mang từ nơi khác tới. Trong gần trăm già, phụ nữ cũng ít, trẻ con chỉ hai đứa. Có lẽ mệt lả, chúng lớn cõng lưng, từng bước chậm chạp tiến về phía .

 

Chỉ qua cũng họ từ xa. Cả bốc lên mùi chua nồng. So với họ, thanh niên đón bỗng cảm thấy thật may mắn. Khi nhóm của họ tới đây hôm nay, tình hình còn hơn nhiều.

 

 

Loading...