Phòng Livestream Năng Lượng Cao [Vô Hạn] - Chương 180: Căn nhà hoang 5 (Combo 2 trong 1)
Cập nhật lúc: 2026-03-16 03:06:26
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lộ Chiêu và Tề Tiểu Lạc cũng trở về phòng.
Cô ngủ chiếc giường đơn sẵn trong phòng. Bộ chăn ga gối đệm cũ Tề Tiểu Lạc tháo xuống cất tủ quần áo, bằng một bộ mới .
Còn Tề Tiểu Lạc thì dựng một chiếc giường xếp nhỏ ngay cạnh giường đơn, cách giữa hai giường đến nửa mét. Như , chỉ cần chút động tĩnh là hai thể lập tức vươn tay đ.á.n.h thức đối phương.
Vừa về phòng lâu, thanh niên lúc tỉnh thì nhát gan ngủ say sưa, chẳng trời trăng gì nữa. Có vẻ thật sự tin tưởng Lộ Chiêu. Chỉ cần cô ở bên cạnh là cần lo nghĩ gì cả.
Lộ Chiêu chạm đầu xuống gối ngủ ngay , thật sự dở dở . Có lẽ cơn buồn ngủ của lây sang, chẳng từ lúc nào cô cũng xuống, chìm giấc ngủ.
Không ngủ bao lâu, nhưng cô chắc chắn bên ngoài trời vẫn sáng. Lộ Chiêu đột nhiên tỉnh dậy. Cô cũng rõ là cảm giác gì, giống như trong lòng bỗng thắt , kéo cô từ trong giấc ngủ trở về hiện thực.
“Xẹt... xẹt...”
Bên ngoài phòng âm thanh gì đó mơ hồ truyền đến. Âm thanh khiến chút buồn ngủ còn sót của Lộ Chiêu lập tức tan biến sạch sẽ, cả cô tỉnh táo hẳn.
Cô dậy, cũng bật đèn xem giờ, chỉ khẽ nghiêng đầu sang Tề Tiểu Lạc ở giường bên cạnh. Cậu vẫn ngủ ngon, gần như sắp chảy nước miếng.
Nghĩ đến phản ứng đó của , Lộ Chiêu quyết định đ.á.n.h thức Tề Tiểu Lạc mà tiếp tục quan sát tình hình . Cô nín thở, tập trung bộ sự chú ý bên ngoài, dỏng tai lắng .
“Xẹt... xẹt...”
Cùng lúc đó còn tiếng bước chân khẽ vang lên cầu thang.
Cảm giác giống như ai đó đang kéo lê thứ gì đó để di chuyển.
Cô thấy âm thanh dừng một lúc, lẽ đến đầu cầu thang, đó rẽ sang bên trái. Khoảng cách kéo xa nên âm thanh cũng nhỏ đôi chút.
Thể chất hiện tại của Lộ Chiêu vượt xa bình thường, thính giác cũng nhạy bén hơn nhiều. Thậm chí cô còn thể dựa âm thanh để phán đoán đại khái phương hướng của nguồn phát .
“Kẽo kẹt...”
Cửa mở.
Căn phòng đầu tiên bên trái cầu thang chính là phòng 4 mà họ đ.á.n.h dấu đó. Lộ Chiêu nhớ rõ, phòng để trống, ở. Đối phương dường như cũng phát hiện điều nên nhanh ch.óng rời .
Vẫn là âm thanh kéo lê thứ gì đó.
Ra nhanh như chứng tỏ đó dừng trong phòng ngắn. tốc độ di chuyển vẫn cực kỳ chậm, chậm đến mức khiến cảm giác nghẹt thở và rợn tóc gáy.
Sau đó, âm thanh tiếp tục về phía bên trái.
Phòng 3.
Nơi Thạch Nha và ông lão Tăng Hoài đang ở.
“Kẽo kẹt...”
Cửa mở.
Lộ Chiêu nhớ rõ, lúc đều căn nhà ở nơi hẻo lánh, chừng sẽ thú vật lẻn . Vì buổi tối ngủ nhất định khóa cửa. Trước khi ngủ, cô quả thật thấy tiếng khóa cửa.
Thế nhưng lúc tiếng mở khóa. Kẻ ở ngoài hành lang cứ thế dễ dàng vặn cửa bước .
“...”
Trong phòng 3 thậm chí phát bất kỳ âm thanh nào, giống như hai bên trong phát hiện mở cửa phòng .
Điều càng hợp lý.
Nhóm của Thạch Nha trong câu lạc bộ phiêu lưu thường xuyên ngoài thám hiểm, nên phản ứng chậm chạp như . Dù cho Thạch Nha quá vô tư, ngủ say như c.h.ế.t giống Tề Tiểu Lạc nên đ.á.n.h thức, thì ông cụ Tăng cũng nên như thế.
Ông lão đó biểu hiện vô cùng nhát gan. Hơn nữa già thường ngủ nông. Dù tiếng bước chân ông tỉnh giấc thì tiếng mở cửa cũng chút phản ứng.
Lộ Chiêu thấy bất kỳ động tĩnh nào từ họ.
Chỉ thấy tiếng cửa vang lên một nữa.
Có đóng cửa .
Bên ngoài trở nên yên tĩnh.
Sự yên tĩnh khác với bầu khí khi ăn xong về phòng lúc . Nó khiến lòng căng thẳng vô cùng. Đặc biệt là Lộ Chiêu, duy nhất thấy động tĩnh, càng khỏi suy đoán lung tung.
lúc tuyệt đối thể hành động tùy tiện.
Chuyện chỉ thể dựa bản cô, thể trông chờ khác. Huống hồ cô còn ở chung phòng với Tề Tiểu Lạc. Nếu cô ngoài nhưng liên lụy đến thì ?
Lộ Chiêu thở dài, chỉ thể thầm cầu mong hai ở phòng 3 cảnh giác một chút, mau ch.óng phản ứng.
Cô chiếc giường nhỏ, nghiêng , lặng lẽ mở mắt căn phòng tối om, chờ đợi âm thanh bên ngoài vang lên nữa.
Bất kể là tiếng bước chân tiếng la hét, kiểu gì cũng động tĩnh.
Trong sự im lặng đó, thời gian dường như trôi chậm hơn bình thường nhiều. Khó mà rốt cuộc qua bao lâu. Khi Lộ Chiêu cảm thấy mắt bắt đầu mỏi nhừ thì mới thấy tiếng “kẽo kẹt” của cánh cửa gỗ.
Có .
vẫn thấy giọng của Thạch Nha và ông lão Tăng.
“Xẹt... xẹt...”
Lại là âm thanh kéo lê thứ gì đó sàn.
Vẫn là thứ lúc nãy.
Trong lòng Lộ Chiêu rùng . Cô chớp mắt liên tục để giảm bớt cảm giác mỏi. Lúc cơn buồn ngủ biến mất.
Tiếng bước chân tiếp tục về phía bên trái như .
Lần là phòng 2.
Phòng 2 là nơi ở của hai thanh niên quen với Thạch Nha, cũng là thành viên câu lạc bộ.
“Kẽo kẹt...”
Cửa vẫn dễ dàng mở .
Nếu đầu còn thể Thạch Nha và ông lão sơ suất quên khóa cửa, thì thứ hai xảy chuyện như chỉ thể chứng minh đây sự cố ngoài ý .
Lần thời gian dừng trong phòng ngắn hơn phòng 3.
Không lâu , Lộ Chiêu thấy kẻ đó mở cửa bước , thẳng về phía phòng 1.
Lại là một phòng trống.
Vì nó rời còn nhanh hơn.
Phòng 1 là căn phòng cuối cùng bên trái cầu thang. Từ đó, tiếng bước chân bắt đầu đầu, chậm rãi sang bên .
Lộ Chiêu thấy âm thanh ngày càng rõ hơn.
Phòng đầu tiên bên cầu thang là phòng 5.
Đó cũng là nơi ở của hai thanh niên.
“Kẽo kẹt...”
Cửa mở.
Vào trong.
Đóng cửa.
Rồi .
Toàn bộ quá trình khác gì những .
Tính đến hiện tại, phòng 3 của Thạch Nha và ông lão Tăng là nơi kẻ đó dừng lâu nhất. Ít nhất cũng hơn một tiếng.
Sau phòng 5 là phòng 6 của cô bé học sinh Thư Thuần.
Lúc , từ đó đến phòng 8 của Lộ Chiêu và Tề Tiểu Lạc chỉ còn cách đúng một căn phòng.
Lộ Chiêu suy nghĩ kỹ.
Nếu kẻ đó phòng 7 mà vẫn động tĩnh gì, cô buộc đ.á.n.h thức Tề Tiểu Lạc.
Bởi vì cô luôn cảm thấy thanh niên tên Triệu Khứ Bệnh ở phòng 7 hề đơn giản.
Nếu ngay cả cũng trúng chiêu, nhất định để Tề Tiểu Lạc tỉnh dậy chuẩn phòng ngay lập tức.
Còn nếu phía Triệu Khứ Bệnh cuối cùng cũng động tĩnh, cô thể cân nhắc xem cơ hội tay .
Lộ Chiêu nhớ , trong thanh đạo cụ của vẫn còn năm tấm Lôi Thần Triện.
Thứ cực kỳ hiếm.
Qua nhiều thế giới như , đây là đầu tiên cô gặp loại đạo cụ đặc biệt . Tổng cộng cũng chỉ năm tấm.
Nếu đến thời khắc quan trọng, cô định sử dụng.
Dù vẫn những thế giới phía sẽ cần đến bao nhiêu.
“Kẽo kẹt...”
Cửa mở.
Thư Thuần cũng phát bất kỳ tiếng kêu nào.
Cánh cửa đóng .
Thời gian trôi qua lâu. Ngắn hơn lúc ở phòng 3 một chút, nhưng dài hơn các phòng khác.
Sau đó Lộ Chiêu mới thấy tiếng cửa mở nữa.
Có thứ gì đó từ phòng 6 .
Phòng 7...
Khoảng cách quá gần nên Lộ Chiêu rõ mồn một tiếng bước chân cùng tiếng “xẹt xẹt” kéo lê đồ vật, dừng ngay cửa phòng bên cạnh.
Các phòng khách tầng hai đều lớn, cách giữa các cánh cửa gỗ cũng gần.
Lộ Chiêu thậm chí thể tưởng tượng thứ ngoài chỉ cần thêm vài bước nữa là sẽ cửa phòng 8 của .
Tay cô vươn .
Chỉ cần thấy tiếng cửa ngoài vang lên, nếu động tĩnh gì khác, cô sẽ lập tức bịt miệng Tề Tiểu Lạc lay tỉnh dậy, tránh để giật mà phát tiếng động.
“Ò ó o!”
Tiếng cửa kịp vang lên.
Thứ vang lên là một tràng tiếng gà gáy.
Rõ ràng thị trấn cách nơi một đoạn khá xa, ở giữa còn ngăn bởi một con đường núi quanh co.
Trong căn nhà cũng hề chuồng gà. Núi rừng xung quanh càng giống nơi gà rừng sinh sống.
Huống hồ bên ngoài vẫn đang mưa lớn như trút nước.
Dù trong núi gà thả vườn thì cũng thể đội mưa lớn như mà gáy sáng.
Thế nhưng tiếng gà gáy vẫn vang lên.
Âm thanh vô cùng rõ ràng, như thể ngay bên tai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/phong-livestream-nang-luong-cao-vo-han/chuong-180-can-nha-hoang-5-combo-2-trong-1.html.]
Tề Tiểu Lạc ở giường bên cạnh cũng âm thanh giật tỉnh dậy, lờ mờ mở mắt.
Lộ Chiêu kịp bịt miệng thì thấy bên ngoài vang lên tiếng bước chân cùng tiếng “xẹt xẹt”.
Âm thanh dần dần rời xa phòng 7, về phía cầu thang.
Không thấy tiếng xuống lầu.
Mọi âm thanh đó biến mất.
Đợi thêm một lúc, xác nhận thứ đó sẽ , Lộ Chiêu mới buông tay. Cùng lúc đó, giọng của Viên Lìa Lịa vang lên trong đầu:
“Nhiệm vụ chính tuyến 2: Ba hồi kinh động giữa đêm khuya.
Nhiệm vụ chi nhánh 1 【Đêm thứ nhất: Buổi kể chuyện】 thuận lợi vượt qua.
Số còn sống để nhận thưởng thêm: 5.
Hãy tiếp tục duy trì nhé!
Chúng hãy cùng mong chờ bất ngờ đêm mai, Sayonara!”
“Cái đệt...” Tề Tiểu Lạc thả lập tức bật dậy giường, mắt tròn xoe. “Vừa bên ngoài là tiếng gì thế??!!”
Căn nhà quá cũ kỹ. Dù là vật liệu cách xây dựng đều theo kiểu nhiều năm . Cửa gỗ mỏng của các phòng lầu đương nhiên khả năng cách âm .
Nếu ở xa thì còn đỡ, nhưng phòng 7 và 8 ở gần . Hơn nữa bên ngoài yên tĩnh. Bầu khí như khiến những âm thanh vốn nhỏ cũng phóng đại lên gấp nhiều , dễ lọt tai . Vì thế âm thanh rợn đương nhiên cũng Tề Tiểu Lạc thấy.
Cậu hiểu nổi tại chỉ ngủ một giấc, tiếng gà gáy đ.á.n.h thức, mà kỳ quái vượt qua một nhiệm vụ chi nhánh. Chẳng lẽ nửa đêm mộng du nhiệm vụ ?
Hơn nữa cái âm thanh rốt cuộc là gì !
Không chỉ Tề Tiểu Lạc, khán giả trong phòng livestream lúc cũng sôi nổi hẳn lên. Họ thể chia sẻ hiệu ứng của streamer, vì thế những âm thanh mà Lộ Chiêu thấy đó họ cũng thấy hết.
Qua màn hình livestream, đều dọa đến toát mồ hôi lạnh. Dù ở đó, dù phát tiếng gì cũng kinh động đến thứ bên ngoài, nhưng họ vẫn nhịn mà nín thở.
Ai cũng sợ kinh động thứ đó, khiến streamer Lộ Chiêu gặp nguy hiểm. Vì trong suốt quá trình , ngay cả khu bình luận cũng trống trơn, ai dám lên tiếng.
Mãi đến lúc , giống như giọng của Tề Tiểu Lạc đ.á.n.h thức, mới bắt đầu lượt “ngoi lên”:
[Dọa c.h.ế.t !]
[Thấy phòng livestream đột nhiên bỏ che chắn, cứ tưởng . còn định tranh thủ ngắm Chiêu Chiêu lúc ngủ thêm vài , hí hửng chờ xem đại mỹ nhân. Kết quả là... giờ dám ngủ luôn!]
[Không dám ngủ +1, cứ nghĩ đến cảnh ngoài cửa là nổi da gà. Kiếp FA lúc chỉ tự ôm lấy cho ấm thôi.]
[May mà ngủ cùng bạn, giờ hai đứa đang run rẩy ôm đây...]
[Ghen tị với Âu Hoàng Tề Tiểu Lạc, ngủ từ đầu tới cuối, cũng thắng! nghĩa thắng luôn vì thật sự đang !]
[Phản ứng của Chiêu Chiêu bình tĩnh quá. Nếu là chắc biến thành gà hét ngay tại chỗ . tiếng gà của phòng livestream dọa thứ đó bỏ chạy, còn tiếng hét của chắc chỉ gọi nó tới...]
[Lầu chắc , đối phương thấy tiếng hét của bạn quá ch.ói tai nên ghét quá mà tránh xa phòng bạn.]
[Tính sát thương cao nhưng tính sỉ nhục cực mạnh!]
Nhìn phản ứng của Tề Tiểu Lạc, Lộ Chiêu thầm cảm thấy may mắn vì lúc tỉnh dậy cô đ.á.n.h thức ngay. Nếu thật sự chịu nổi . Lỡ gây động tĩnh, dẫn thứ ngoài sớm thì rắc rối to.
Nghĩ , Lộ Chiêu bật đèn phòng lên, nhịn mà liếc Tề Tiểu Lạc một cái với ánh mắt phức tạp.
Vận may của nhóc ... quả thật vẫn như !
Vừa rút thăm trúng phòng 8. Thứ lên tầng hai liền thẳng sang bên trái , đó mới sang bên . Phòng 8 là phòng cuối cùng nên đêm nay trực tiếp bỏ qua. Hơn nữa, cho dù đêm mai nó thì phía vẫn còn phòng 7 chắn đường, đủ để bên thời gian chuẩn .
Âu Hoàng quả nhiên vẫn là Âu Hoàng. Không ngón tay mạ vàng .
Bị ánh mắt của Lộ Chiêu chằm chằm, Tề Tiểu Lạc rụt tay , suýt nữa quên luôn nỗi sợ , vội hỏi: “Cái đó... tay vấn đề gì ?”
Ngay cả lúc , Lộ Chiêu vẫn nhịn hỏi một câu liên quan:
“Vận may của lúc nào cũng ?”
“ thế!” Tề Tiểu Lạc nhắc đến chuyện liền hì hì. “Lúc chẳng với cô và chị Dương ? Hê hê, vận may của khá .”
Vừa dứt lời, ánh mắt của đại lão Lộ Chiêu lập tức trở nên u oán hơn hẳn. Tề Tiểu Lạc hiểu chuyện gì xảy , vội vàng an ủi:
“Hay là liên quan đến tóc nhỉ? Hồng vân phủ đầu mà! Hay cô cũng nhuộm tóc đỏ ? còn giữ khá nhiều t.h.u.ố.c nhuộm đấy. sang bên tóc phai màu nữa nên hàng dự trữ cũng chẳng dùng tới.”
“Thế thì thôi.” Lộ Chiêu tin vận may liên quan đến tóc. Lỡ nhuộm đỏ cả đầu, vận may thấy mà biến thành ngọn đuốc nổi bật giữa đám đông thì khổ.
“Vừa bên ngoài... là Triệu ngoài ?” Tề Tiểu Lạc chỉ về phía cửa.
“Không .” Lộ Chiêu lắc đầu. “Đêm nay thứ gì đó lên lầu. Tình hình cụ thể vẫn rõ. mấy phòng phía đều mở , trong phòng bất kỳ động tĩnh nào. Khi nó định mở phòng 7 thì tiếng gà gáy, thế là nó bỏ .”
Nghe càng thấy kỳ lạ.
Cách âm của căn phòng vốn . Chỉ cần trong phòng tỉnh dậy phát tiếng động thì thể ai thấy. Vậy mà bây giờ...
Tề Tiểu Lạc nghĩ thính lực của Lộ Chiêu vấn đề. Cô cả những âm thanh nhỏ hơn nhiều, thể nào thấy tiếng kêu. Vậy chỉ thể là thứ vấn đề!
“Cái đệt!” Tề Tiểu Lạc c.h.ử.i thề một câu. “May mà tới phòng chúng . Không thì chắc hét lên thật . Nếu còn nữa thì hy vọng Triệu trụ vững. Anh trụ thì chúng đỡ sợ.”
Lộ Chiêu dậy từ lúc bật đèn. Bây giờ chuyện nhỏ với Tề Tiểu Lạc, chú ý động tĩnh bên ngoài. Hiện tại vẫn thấy ai bước khỏi phòng.
Không mấy phòng phía xảy chuyện gì. Phòng 7 cũng may mắn thoát nạn, lúc cũng yên tĩnh như thường.
Lộ Chiêu suy nghĩ một chút tắt đèn, chui chăn.
Tề Tiểu Lạc ngơ ngác hỏi: “Bây giờ chúng ngoài ?”
Giọng Lộ Chiêu vang lên từ trong chăn, nghèn nghẹt:
“Không cần. Thứ đó , bây giờ ngoài cũng chẳng thấy gì. Những phòng khác... đợi đến sáng hẵng xem. Bây giờ tranh thủ ngủ tiếp , thì lát nữa thiếu ngủ ảnh hưởng trạng thái.”
Trước đó Tề Tiểu Lạc ngủ say như c.h.ế.t, còn Lộ Chiêu thì tỉnh từ đầu. Bây giờ nguy hiểm qua, mí mắt cô cũng bắt đầu nặng trĩu.
Có tổng cộng ba đêm.
Nếu đêm nào cũng một thời gian dài như thế để “vượt kiếp”, thì giấc ngủ cực kỳ quan trọng. Viên Lìa Lịa xuất hiện thông báo nhiệm vụ thành, nghĩa là đêm nay thật sự an . Ít nhất là khi trời tối , hoặc khi ai vô tình kích hoạt nhiệm vụ chi nhánh khác.
Còn con “5” sống sót rốt cuộc là chỉ năm trong nhóm Thạch Nha năm streamer vẫn còn đủ thì ai .
Bây giờ cứ tranh thủ ngủ thêm !
Thấy Lộ Chiêu quyết định như , Tề Tiểu Lạc cũng nghĩ nhiều nữa, ngoan ngoãn xuống giường xếp của .
Cậu vốn nghĩ những âm thanh đáng sợ sẽ mất ngủ. ngờ cảm nhận ấm trong chăn và chiếc gối mềm mại, nhanh ch.óng ngủ nữa.
Lộ Chiêu, định ngủ : ...
Rốt cuộc là ngôi may mắn là thần ngủ đầu t.h.a.i ?
Lần tỉnh dậy tiếp theo là buổi sáng.
Nhìn đồng hồ, đúng tám giờ.
Cảm thấy tinh thần căng thẳng tối qua hồi phục, Lộ Chiêu vén chăn bước xuống giường, nhà vệ sinh đ.á.n.h răng rửa mặt. May mà thể chất bây giờ . Hôm qua bộ nhiều như nhưng sáng nay tỉnh dậy hề mệt mỏi đau nhức, thích nghi cực kỳ .
Đến lúc bên ngoài vẫn yên ắng. Giống như tất cả đều ngủ nướng, đến giờ vẫn ai dậy.
Thấy Tề Tiểu Lạc cuộn tròn trong chăn như cái kén tằm, Lộ Chiêu tới đẩy mấy cái.
“A! Có chuyện gì... ơ, Tiểu Lộ?”
Tề Tiểu Lạc đẩy tỉnh liền giật , mắt tròn xoe. Đợi rõ Lộ Chiêu mặc chỉnh tề, mới bình tĩnh , dụi mắt dậy. May mà tính cáu kỉnh khi đ.á.n.h thức.
“Sáng . Dậy , rửa mặt chúng ngoài xem thử.”
Tề Tiểu Lạc vội gật đầu, lập tức nhảy xuống giường.
Thời tiết lúc vẫn lạnh. Hơn nữa ở chung phòng và còn thường xuyên thực hiện nhiệm vụ trong phòng livestream, nên ai ngủ mà cởi hết quần áo. Vì lúc bước khỏi chăn cũng gì ngại.
Tề Tiểu Lạc là con trai nên rửa mặt nhanh. Không lâu từ nhà vệ sinh bước . Phần lớn thời gian dành để chỉnh mái tóc đỏ của .
“Xong , chúng ngoài...”
“A!”
Một tiếng hét t.h.ả.m thiết đột ngột vang lên.
Tiếng hét rõ ràng là của đàn ông. Giọng còn yếu, nhưng sắc bén chẳng kém gì phụ nữ.
Tiếng hét giống như một cái công tắc, lập tức khiến các phòng khác đồng loạt động tĩnh.
Lộ Chiêu và Tề Tiểu Lạc , lập tức sải bước tới cửa, mở cửa lao ngoài.
Phòng 7 cũng mở cùng lúc.
Triệu Khứ Bệnh bước khỏi phòng. Trên mặt vẫn đeo chiếc khẩu trang đen quen thuộc, mũ cũng đội sẵn, chuẩn từ lâu, chỉ là ngoài mà thôi.
Chậm hơn họ một chút là những phòng khác.
Trong đó, chạy đầu tiên là ông cụ Tăng ở phòng 3.
Ông lão với tốc độ vượt xa cùng tuổi, lao vọt khỏi phòng. Khuôn mặt đầy vẻ kinh hoàng, biểu cảm gần như méo mó.
Trên ông chỉ mặc bộ đồ ngủ tiện nghỉ ngơi. Áo khoác kịp mặc, ba lô vẫn còn trong phòng.
Có thể thấy ông sợ hãi đến mức nào.
Tiếng hét cũng chính là từ miệng ông phát .
Sau đó là cô bé học sinh Thư Thuần ở phòng 6.
Vừa ngoài, cô bé thấy ba Lộ Chiêu đang về phía phòng 3, do dự một chút lặng lẽ theo .
Không lâu , các thanh niên ở những phòng khác cũng lượt chạy .
May mà ai xảy chuyện.
Chỉ là tóc tai rối bù, quần áo xộc xệch. Có thậm chí chỉ mặc mỗi chiếc quần dài chạy ngoài, rõ ràng là tiếng hét của ông cụ Tăng đ.á.n.h thức.
Những ở trong các phòng mở cửa tối qua hóa đều vẫn còn.
Ngoại trừ...
Thạch Nha.
Cho đến bây giờ vẫn ngoài.
Nhìn biểu hiện của ông cụ Tăng, cũng đoán đại khái chuyện gì xảy .
Ngoài , ngoại trừ ba Lộ Chiêu ở phòng 7 và 8, những khác đều mang theo vẻ sợ hãi kỳ lạ mặt. Chỉ là mức độ khác .
Nỗi sợ của ông cụ Tăng là rõ ràng nhất.
Những khác phần nhẹ hơn.
Đêm qua rốt cuộc xảy chuyện gì?
Lộ Chiêu lúc thời gian nghĩ nhiều. Cô bước nhanh tới . Thấy ông cụ Tăng sợ đến mức nên lời, cô trực tiếp đến cửa phòng 3 .
Cửa mở .
Một mùi rỉ sắt nồng nặc lập tức xộc thẳng mũi.
Mùi ... quá quen thuộc .