Ông giúp tạo dựng một phận ai thể nghi ngờ, hứa giúp ông lật đổ An Định hầu.
Nghe xong câu chuyện của , Phó Từ Lễ lặng lẽ ghế, cứng nhắc ngẩng đầu phụ mà ngưỡng mộ từ nhỏ: “Phụ , những gì nàng , là thật ?”
Lâu thật lâu, câu trả lời nhận chỉ là sự im lặng của An Định hầu.
Im lặng đại diện cho tất cả.
Bỗng nhiên, Phó Từ Lễ lên, trong mắt gần như nước mắt: “Phụ , từ nhỏ dạy con đạo của quân t.ử, việc nên , việc nên , điều đầu tiên chính là yêu dân. Nhị thúc phạm sai lầm, vì ông mà đồ sát bình dân bách tính, ngay cả đứa trẻ cũng tha!”
“Đây chính là đạo yêu dân mà ?”
An Định hầu hai mắt đỏ ngầu, ùng lên ngọn lửa.
Ông và Nhị từ nhỏ nương tựa lẫn , Phó Ly mất cha, trưởng như cha, ông chính là bầu trời duy nhất của Phó Ly. Đệ phạm , ca ca như ông thể trơ mắt của vì nhục phụ nữ mà lưu đày ngàn dặm. Huống hồ đó chỉ là một nữ nhi nông gia, ngay cả tấm trong trắng e là cũng chẳng còn!
Là tên huyện thái gia ngu xuẩn phóng túng, dám hỏi han gì bắt Phó Ly , gã đáng c.h.ế.t. Là lũ sâu kiến trời cao đất dày , dám gào thét đòi náo loạn đến mặt Hoàng đế, chúng đều đáng c.h.ế.t.
An Định hầu hối hận, ông hối hận vì g.i.ế.c cả thôn, mà là vì đồ sát sạch sẽ. Lại để một mầm họa di hại đến tận bây giờ, ả g.i.ế.c c.h.ế.t bào của ông, còn khiến cha con ông cãi vã, ả mới là kẻ đáng c.h.ế.t nhất!
Đột nhiên, cảm thấy lưng một trận ớn lạnh.
An Định hầu bỗng : “Quý Viễn Thâm cái lão già , tâm cơ bực . Quả nhiên, ch.ó c.ắ.n là ch.ó sủa, điều lão phu cũng dễ chọc , nhược điểm trong tay lão, lão cũng chẳng sạch sẽ gì cho cam.”
Ông trầm mặc , : “Chuyện mười năm sớm còn bằng chứng, các ngươi chỉ dựa lời suông mà vu khống lão phu, sợ xôi hỏng bỏng ? Huống hồ hiện giờ trong triều , Quý Viễn Thâm Bệ hạ thu hồi binh quyền, chỉ dựa một tội danh căn cứ mà lật đổ , các ngươi còn quá ngây thơ!”
Ta im lặng ông , lời nào.
Bỗng nhiên, Phó Từ Lễ bên cạnh lên tiếng.
Hắn chỉ bốn chữ, khiến sắc mặt An Định hầu đại biến.
“Vân Khê biệt uyển.”
Mười năm , An Định hầu năng lực đồ sát cả một thôn, mười năm tư binh của ông chắc chắn quy mô còn từng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/pho-tu-nguyet-minh/chuong-16.html.]
Ông đầu, thể tin nổi Phó Từ Lễ, thấy Phó Từ Lễ vẻ mặt như thường, từng chữ như nhỏ m.á.u: “Phụ , con vốn tưởng nuôi tư binh là để giúp Thái t.ử đoạt quyền, , phạm phạm , coi đây là con bài cuối cùng để bảo vệ Hầu phủ chu , con hiểu, thậm chí còn cảm kích.”
“Thế nhưng, sai chuyện thì chịu trừng phạt.”
“Đây cũng là điều dạy con.”
“Phó Từ Lễ!”
Bỗng nhiên, An Định hầu gầm lên, ông dùng hết sức tát Phó Từ Lễ một cái, tức khắc đ.á.n.h ngã xuống đất, khóe miệng trào m.á.u tươi. Ta tiến lên một bước, ngón tay cuộn , nhưng động đậy nữa.
Tuy nhiên Phó Từ Lễ như chuyện gì xảy , thẳng lưng dậy, ngẩng đầu, rủ mắt : “Bây giờ, con sẽ sớ thỉnh tội, khẩn cầu Bệ hạ triệt tra chuyện năm đó, trả công đạo cho những oan hồn khuất.”
“Tốt, cho một vị Phó đại nhân đại nghĩa diệt !” An Định hầu giận quá hóa , hỏi: “Ngươi kết cục của ngươi là gì ? Hầu phủ sụp đổ thì ích gì cho ngươi, kết quả mấy chục năm chúng mưu tính, đều hủy trong tay ngươi! Phó Từ Lễ, phí hết tâm huyết nuôi dưỡng ngươi hơn hai mươi năm, ngươi báo đáp như thế ?!”
“Mấy trăm miệng ăn trong Hầu phủ đều sẽ vì sự ngu trung của ngươi mà mất mạng, đây chính là kết quả ngươi ?”
Nghe , Phó Từ Lễ hít sâu một .
Hắn nhắm mắt, cơ thể run rẩy dữ dội.
Hai mươi bốn năm thụ giáo chính thống và tình đạo nghĩa giằng xé kịch liệt trong cơ thể , lặng lẽ , thống khổ khôn cùng, khóe mắt đỏ rực của run rẩy kịch liệt.
Định Quốc tướng quân dù lợi hại đến , đến nay cũng tìm thấy nơi ẩn náu của tư binh An Định hầu. Hiện giờ Phó Từ Lễ chỉ cần g.i.ế.c c.h.ế.t kẻ duy nhất chân tướng là , tất cả vẫn còn cơ hội lật ngược thế cờ.
cuối cùng, chẳng gì cả.
Hắn ngay cả một ánh mắt cũng trao cho , dứt khoát , đưa quyết định cuối cùng.
Hắn câu cuối cùng: “Phụ , con nhất quyết diện thánh. Người nếu ngăn cản, bây giờ thể g.i.ế.c con. Con mặc cho xử trí.”
Nghe , hình An Định hầu lảo đảo, bỗng chốc ngã xuống ghế. Trong mắt ông đầy vẻ mệt mỏi và thất vọng, thở dài một tiếng: “Hỗn chướng... nuôi dạy một kẻ hỗn chướng...”
Phó Từ Lễ khựng , bóng lưng cao gầy dường như trong nháy mắt trở nên cô độc và bất lực.