Phó Tử Nguyệt Minh - Chương 13

Cập nhật lúc: 2026-03-11 21:59:42
Lượt xem: 48

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4frYGPq113

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phó Ly từ khi Tuần tra sứ, liên tục đến Giang Nam, Lĩnh Nam nhậm chức, ông như một đứa trẻ hỏi thăm : "Sớm danh mì thịt cừu Tây Bắc là nhất, kỳ trân dị bảo càng nhiều kể xiết, mã não đầy đất, khe suối lấp lánh ánh vàng, thật ?"

Ta bật lắc đầu, kiên nhẫn giải thích cho ông .

Bữa cơm diễn vô cùng náo nhiệt, ngoại trừ Định An hầu vẻ mặt nghiêm nghị, giữ đúng nguyên tắc "thực bất ngôn, tẩm bất ngữ". đối với cuộc trò chuyện của chúng , ông hề lên tiếng quở trách, ngược khi thấy Phó Ly, em trai chẳng còn nhỏ nhắn gì nữa giở trò tấu hài, khóe mắt ông còn hiện lên vài phần ý .

Sau bữa cơm, ba cha con họ Phó dời bước sang thư phòng bàn bạc chính sự.

Ta dẫn nha về biệt viện, thấy phía là giọng hạ thấp của Phó Ly: "Huynh, Lĩnh Nam..."

Ta tăng nhanh bước chân, ngẩng đầu tia nắng cuối cùng biến mất nơi đường chân trời.

Khóe miệng đang gượng của chậm rãi hạ xuống.

Lòng bàn tay đẫm mồ hôi lạnh, chẳng hề .

Trong đầu chỉ còn gương mặt hiền từ mà giả tạo của đàn ông .

Phó Ly dối, ông từng đến Tây Bắc.

Mười năm trôi qua, diện mạo ông đổi nhiều, phong trần hơn, trưởng thành hơn, nhưng gương mặt đó như một dấu ấn khắc sâu ký ức của , thể xua tan.

Khi đó, ông cũng từng bước về phía như lúc .

Sau đó, đôi ủng quý giá giẫm lên mặt , như nghiền nát xương sọ như nghiền c.h.ế.t một con kiến.

Ông lên, nếp nhăn nơi đuôi mắt tàn nhẫn và hung ác.

Giọng của ông sắc lẹm như ác quỷ, đ.â.m xuyên qua màng nhĩ đang chảy m.á.u của : "Ồ, ở đây còn một con tạp chủng."

"Sao nào, ngươi cũng giống như tỷ tỷ ngươi, bọn chúng chơi đùa ?"

"Lũ kiến hôi trời cao đất dày…"

"Tất cả các đều đáng c.h.ế.t!"

Khi Phó Từ Lễ trở về phòng, vẫn thẫn thờ sập nhỏ.

Đôi lông mày đang nhíu c.h.ặ.t của giãn ngay khoảnh khắc thấy , đôi mắt cong cong như vầng trăng sáng cao.

"Ngồi ngẩn đó ?" Phó Từ Lễ ôm lòng: "Có đợi đến mức buồn chán ? Mấy năm gặp Nhị thúc, nên thêm vài câu, về muộn nàng cần đợi, cứ ngủ ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/pho-tu-nguyet-minh/chuong-13.html.]

Ngón tay thon dài của Phó Từ Lễ vén lọn tóc tai , đầy ý , trong mắt là sự sủng ái và thỏa mãn.

Trong thoáng chốc, trong lòng của bỗng nhói lên một cơn đau như đảo lộn.

Ta vùi đầu cổ , để thấy biểu cảm vặn vẹo của .

Ta khẽ hỏi: "Có xảy chuyện gì ?"

Phó Từ Lễ đối xử với như những nữ nhân tầm thường, chuyện triều đình chỉ cần hỏi sẽ , thư phòng cũng tùy ý .

Vụ án tham nhũng gần đây cùng việc triệu hồi Phó Ly, chỉ cần tinh ý một chút là hiểu mối liên hệ trong đó.

Sự đa nghi của Hoàng đế càng lúc càng nặng, thế lực Hầu phủ đ.â.m sâu, Lỗ Trị rõ ràng là phe Hầu phủ, nay xảy chuyện , Định An hầu phủ sẽ là nơi mũi chịu sào.

Phó Từ Lễ vuốt ve lưng từ xuống , an ủi: "Chỉ là chuyện lũ lụt Lĩnh Nam gần đây thôi, gì đáng ngại, nàng đừng nghĩ nhiều."

"Lỗ Trị hồ đồ, dám giấu cha gây họa lớn tày trời. Tuy nhiên cha quan thanh liêm, từng tham gia việc , Đại Lý Tự trình văn thư thẩm vấn lên Bệ hạ, chuyện đều chờ nước chảy đá mòn." Phó Từ Lễ dừng một chút, "Sở Vân, nàng yên tâm, cha và Nhị thúc đều là những lăn lộn quan trường mấy chục năm, quân t.ử đoan chính thì thể thẹn với lòng. Chuyện vẫn còn uẩn khúc, Hầu phủ chứa tâm địa gian tà, nhưng tuyệt đối sẽ chờ c.h.ế.t."

Ta lặng lẽ lắng , tấm lưng cứng đờ dần thả lỏng sự vỗ về của Phó Từ Lễ.

Ta và Phó Từ Lễ thành đầy ba năm, nhưng cảm thấy thời gian như trôi qua quá nhanh.

Mỗi sáng sớm đều thức giấc, dùng ánh mắt phác họa từng tấc lông mày, sống mũi và đôi môi mím nhẹ khi ngủ say của .

Tình yêu của nồng nhiệt và chân thành, nhưng giống như một kẻ trộm, đem những ngày đêm bên bẻ vụn mà nhấm nháp.

Ta hỏi: "Phó Từ Lễ, đời sợ nhất điều gì?"

Chàng chút hài lòng vì gọi thẳng tên húy, như trừng phạt mà c.ắ.n nhẹ lên môi .

Nghĩ một lát, : "Sở Vân, nàng đừng ."

"Thực chẳng sợ gì cả." Chàng trịnh trọng , từng chữ: "Trăng khi tròn khi khuyết, lúc hợp lúc tan, cảnh hôm nay thể ngày mai sẽ lụi tàn, nhưng đều quan tâm, chỉ hiện tại. Đạt thì giúp thiên hạ, nghèo thì giữ thanh cao, dốc hết sức bảo vệ yêu, bình lặng hết cuộc đời , đó chính là mong cầu của ."

"Ta ít, nên sợ mất quá nhiều."

Ta chỉ cần một đời một kiếp một đôi , thế là đủ.

Chàng chằm chằm mắt nốt những lời thốt , nhưng hiểu. Phó Từ Lễ hỏi: "Vậy còn nàng, Sở Vân, nàng sợ nhất điều gì?"

 

Loading...