Vân Kinh Phong và Vân Bắc lập tức chìm im lặng, hai .
Tạng Đồng câu chuyện bên trong, nhưng thấy Vân Bắc cứ yên bất động như , càng tăng thêm sự nghi ngờ trong lòng.
“Tiểu thư… Có thực sự xảy chuyện gì ? Người và Kiều cô nương… cãi ?!”
“Bắc Bắc…” Vân Kinh Phong chợt dậy, như điều suy nghĩ : “Cháu xem… bọn họ đang sử dụng khổ nhục kế ?!”
“Khổ nhục kế?!” Tạng Đồng kinh ngạc thốt lên một tiếng, hiểu Vân Bắc: “Dùng Kiều cô nương khổ nhục kế?! Khổ cái gì?”
“Linh Lung Tủy…” Vân Bắc thong thả dậy, đôi mày ngài nhíu c.h.ặ.t: “Mục tiêu của bọn họ, hẳn là Linh Lung Tủy…”
“Linh Lung Tủy? Kiều gia?! Kiều Kiều?!” Tạng Đồng thể tin nổi hô lớn một tiếng: “Cô cũng nhắm Linh Lung Tủy ?”
“Hẳn là !” Vân Kinh Phong khẽ gật đầu: “Nếu , Vân gia chúng cũng gì đáng để bọn họ tốn công sức như … Huống hồ…”
Vân Kinh Phong đột ngột sang Vân Bắc, ánh mắt khác lạ.
“Bây giờ các thế lực khắp nơi đều đang rục rịch ngóc đầu dậy, mục tiêu đều là Linh Lung Tủy của Vân Gia Bảo chúng … Kiều gia tay lúc , cũng chuyện gì kỳ lạ…”
“…” Tạng Đồng cảm thấy đầu óc chút đủ dùng: “Kiều cô nương ở chỗ chúng , hề biểu hiện gì bất thường a… Cô dường như cũng tỏ hứng thú gì lớn với Linh Lung Tủy của tiểu thư…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/phe-sai-trieu-hoan-su-nghich-thien-tieu-ta-phi/chuong-982-quy-thu-kieu-1.html.]
“Đây chính là điểm cảm thấy kỳ lạ!” Vân Kinh Phong trầm ngâm gật đầu: “Sau khi Kiều Kiều đến, vẫn luôn đề phòng cô , ngoài sáng để Mạnh Bà cẩn thận theo dõi cô khắp nơi, trong tối cũng sắp xếp ít bám theo cô … đều phát hiện cô điểm gì bất thường…”
Ngừng một lát, Vân Kinh Phong chậm rãi sang Vân Bắc.
“Điều chứng tỏ hai vấn đề… Một, thủ đoạn ẩn giấu và tu vi của Kiều Kiều, đều vượt ngoài dự liệu của chúng , đến mức tất cả chúng đều phát hiện sự bất thường và âm mưu quỷ kế của cô … Hai, hoặc là Kiều Kiều căn bản hề tay… Không tay, tự nhiên cũng sẽ bất kỳ điểm bất thường nào, để bất kỳ sơ hở nào…”
“Cô hề tay!” Vân Bắc cuối cùng cũng trầm thấp: “Ông dặn dò Mạnh Bà thế nào, cháu rõ, nhưng sự cảnh giác của Mạnh Bà đối với Kiều Kiều, cháu thể cảm nhận … Mạnh Bà hề phòng Bố Xà, nhưng đối với Kiều Kiều vô tình để lộ chút cảnh giác… Điểm , khiến cháu chút nghi ngờ, nhưng định kinh động đến … Cho nên cũng âm thầm quan sát, lúc mới ý thức Mạnh Bà đang đề phòng Kiều Kiều…”
Lúc đó tuy nhận điểm bất thường, nhưng Vân Bắc vẫn bất động thanh sắc.
Đối với Kiều Kiều, Vân Bắc vẫn tin tưởng Mạnh Bà, nhưng đồng thời cũng để tâm đến Kiều Kiều một chút, lưu ý đến cô nhiều hơn, chỉ là phát hiện cô bất kỳ điểm bất thường nào.
“Từ đó về , cháu cũng quan sát Kiều Kiều, nhưng cô và đây gì khác biệt… Bây giờ nghĩ kỹ , cô căn bản là hề tay…”
Nếu Kiều Kiều thực sự nhắm Linh Lung Tủy, thì khi Linh Lung Tủy đến tay Vân Bắc, Kiều Kiều kiểu gì cũng bớt chút thời gian đến phòng nàng tìm kiếm một phen, thậm chí dùng lời bóng gió thăm dò một chút, nhưng cô từ đầu đến cuối đều nhắc đến, dường như quan tâm đến Linh Lung Tủy.
“… tại chứ?” Vân Kinh Phong thở hắt xuống: “Cô , bây giờ nghĩ , coi như là tròn trách nhiệm… là trách phạt…”