Tam ca cẩn thận nhận lấy Bạch Quả, cất kỹ sát .
“Vân cô nương…” Ông khẽ cẩn trọng, chút do dự quyết, nên hỏi .
“Ngài cứ …”
“Bạch Quả … trân quý như … tại cô cứ thế… tặng cho khác?! Thật đáng tiếc quá…”
“Haha, Tam ca, chẳng lẽ ngài quên… tục ngữ câu , phấn son tặng giai nhân, bảo kiếm tặng hùng… Bảo vật hiếm như Bạch Quả, tự nhiên cũng là đức mới xứng đáng sở hữu… Giống như cỡ Tam ca ngài đây… Tam ca, ngài đúng ?!”
Cú vuốt đuôi của Vân Bắc khiến Tam ca cực kỳ sảng khoái, lập tức ha hả, nhận lấy Bạch Quả.
“Vân cô nương, cô thú vị hơn cái lão già Vân Lôi nhiều…”
“Tam ca… quen gia gia ?!”
“Đương nhiên là !” Tam ca ha hả tỏ vẻ bận tâm: “Lão gia hỏa đó, kiêu ngạo lắm, lúc nào cũng cảm thấy là độc nhất vô nhị, thậm chí ngay cả lão già của Kiều gia năm xưa cũng từng cãi vã với ông … …”
Tam ca chợt thu nụ cợt nhả, nghiêm mặt : “Vân cô nương, Tam ca một câu, cô đừng thích …”
“Tam ca xin cứ …”
“Năm xưa, Vân gia các và Kiều gia từng tranh đoạt thứ hạng Tứ Đại Gia Tộc… Vân gia tuy thất bại, nhưng Kiều gia lúc đó cũng chẳng dễ chịu gì… Nghe , lão già của Kiều gia thương cũng nhẹ… Nay, cô ở ngay cửa nhà , đ.á.n.h gục mấy của họ… Chuyện còn tuyệt tình hơn cả gia gia cô năm xưa đấy… Cho nên, đoán chừng, lão già của Kiều gia sẽ dễ dàng buông tha cho Vân gia các … Cô nhất định cẩn thận…”
“Tam ca, chuyện ngài cứ yên tâm, thế nào…”
Vân Bắc vô cùng thuần chân, nghiêng đầu sang Kiều Kiều.
“Ta và vị Kiều Kiều cô nương của Kiều gia đây còn chút chuyện riêng cần bàn… Sẽ ở đây quấy rầy Tam ca nữa…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/phe-sai-trieu-hoan-su-nghich-thien-tieu-ta-phi/chuong-971-nhin-nhin-di-2.html.]
Ánh mắt Tam ca lập tức về phía Kiều Kiều, khẽ gật đầu một cái khó mà nhận , xoay gọi những bên cạnh xử lý thi cốt mặt đất.
Bố Xà lúc cởi trói xong xuôi cho đám Hắc Hùng, thấy Vân Bắc bước chậm tới, liền tặc lưỡi .
“Sư tỷ, tỷ thật chẳng sai chút nào… Người của Kiều gia a, đúng là ch.ó c.ắ.n ch.ó…”
Lời còn dứt, thấy ánh mắt Kiều Kiều sang, lập tức ý thức quá lời, vội vàng ha hả xoa dịu.
“Ta ý cô … Ý của là, Kiều gia các cô cũng thật là, đều là một nhà, mà chẳng chút cảm giác yêu thương đùm bọc lẫn gì cả… Nếu mà một như cô, tuyệt đối sẽ trói cô thế …”
“Tại bọn họ trói cô?!” Giọng Vân Bắc nhạt nhẽo, ánh mắt thản nhiên, thâm trầm đến mức như lấy một tia cảm xúc.
“Ta… Ta và bọn họ từ nhỏ hợp …” Kiều Kiều dường như dám mắt Vân Bắc, vội vã chạm mắt với nàng một cái nhanh ch.óng : “Kiều Nhất Phong… đại diện cho tộc trưởng, tạm thời nắm giữ quyền lực của tộc trưởng… quy củ… liền trói …”
“Tạng quản gia ?!”
“…”
Kiều Kiều chợt nàng một cái, ánh mắt kinh ngạc.
“Tạng quản gia… về ?”
Bố Xà chút buồn bực cô , ngay đó chân mày nhíu c.h.ặ.t.
“Cô gì ? Ta vẫn luôn ở đây, Tạng quản gia mà ngoài, thể với một tiếng … Hơn nữa, nếu về , sư tỷ còn tìm ?”