Phế Sài Triệu Hoán Sư: Nghịch Thiên Tiểu Tà Phi - Chương 970: Nhịn Nhịn Đi (1)

Cập nhật lúc: 2026-03-25 23:10:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tà áo hạ xuống, bụi bặm lắng yên.

Vân Bắc yên đối diện, khóe môi cong lên một nụ khác lạ.

“Tiền bối là…”

Đối diện nàng, là một nam t.ử bao bọc trong áo choàng đen, trang phục giống hệt Tứ ca.

Nếu nàng đoán lầm, hẳn là một trong bốn vị Sứ giả Trật tự .

“Tiền bối?!” Hắc bào nam t.ử ha hả, “Ngươi và lão Tứ xưng gọi , đến chỗ , thành tiền bối… Vân cô nương, ngươi như dễ phân vai vế …”

“Ồ…” Vân Bắc duyên dáng nghiêng đầu nhướng mày: “Thì là Sứ giả Trật tự… Chỉ ngài là vị nào?”

“Ta xếp hàng lão Tam… Tên thì… cũng giống bọn họ, sớm quên , ngươi gọi lão Tứ là Tứ ca, thì gọi là Tam ca …”

“Tam ca…” Vân Bắc miệng lưỡi quả thật ngọt, duyên tiến lên: “Nói như , ngài là sứ giả của Kiều gia ?!”

“Coi như là …” Tam ca ghé sát , hạ thấp giọng : “Tiểu cô nương, lão già của Kiều gia vẫn xong việc, nếu thấy ngươi nổi điên địa bàn nhà họ, chắc chắn sẽ tức giận đến phát điên… Lão già đó là một kẻ bao che cho nhà… ngươi cẩn thận đấy…”

“Tam ca yên tâm, dám gây chuyện, thì dám chịu đựng ông nổi điên… Hơn nữa, đến lúc đó ai nổi điên còn chắc …”

“Ồ… Tiểu cô nương, lão Tứ qua về bản lĩnh của ngươi…” Tam ca đ.á.n.h giá Vân Bắc từ xuống một lượt, khẽ lắc đầu: “Ta ngươi chút thủ đoạn, nhưng ngươi lão bất t.ử của Kiều gia … lão già đó xa độc ác, nếu ông chuyện của ngươi, chắc chắn sẽ tìm ngươi gây phiền phức… Cho nên, ngươi vẫn nên sớm chuẩn …”

Vừa nếu ông kịp thời tay, còn Vân Bắc sẽ chọc cái lỗ thủng lớn đến mức nào nữa.

Dù là như , e rằng cũng là hậu họa khôn lường.

“Ý của Tam ca, Vân Bắc xin nhận…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/phe-sai-trieu-hoan-su-nghich-thien-tieu-ta-phi/chuong-970-nhin-nhin-di-1.html.]

Vân Bắc “ồ” một tiếng, như nhớ điều gì, đầu ngón tay thon dài từ từ mở mặt Tam ca.

, gặp Tam ca ở đây, cũng coi như là duyên phận… Cho nên, cũng thuận tay tặng Tam ca chút quà…”

Lòng bàn tay mở , ba viên Bạch Quả cứ thế lặng lẽ trong lòng bàn tay nàng.

“Đây là?” Đồng t.ử của Tam ca tức thì co : “Đây là Bạch Quả?”

Về chuyện của Bạch Quả, lão Tứ vì lòng còn nghi hoặc, nên đưa Bạch Quả cho cả bốn em họ xem qua, cuối cùng mới xác định.

Tuy công hiệu mà Vân Bắc tồn tại , nhưng từ thuộc tính của d.ư.ợ.c liệu mà xem, cũng là một bảo vật.

Cho nên, ba viên Bạch Quả lão Đại cất giữ cẩn thận bên .

Bây giờ ngờ Vân Bắc tiện tay lấy ba viên Bạch Quả nữa, , còn tưởng chính là ba viên lúc .

…” Vân Bắc rạng rỡ: “Nếu Tam ca đây là gì, cũng cần nhiều nữa…”

Nàng đưa tay nhỏ về phía : “Nếu Tam ca chê, thì nhận lấy … Với tu vi của ngài, chắc chắn dùng đến, nhưng nếu môn hạ tiểu bối thương, đây chính là t.h.u.ố.c cứu mạng đó…”

đúng …” Tam ca vui đến mức mắt híp thành một đường: “Nếu Vân cô nương thịnh tình như … lão già mà từ chối, thì vẻ quá khách sáo …”

“Tam ca đúng…”

Có thứ mất tiền để lấy lòng , hà cớ gì mà ?!

 

 

Loading...